Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 22

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***

Chap 22: Khóc trong mưa…………..
-…
Thấy Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rửa bát, mẹ Minh cười rồi bảo:
-Cháu rất giống ta lúc trẻ!
-…
Anh không nhìn bà, cũng như tỏ vẻ không nghe nhưng bà biết cô đang chú ý nghe nên bà tiếp tục:
-Hồi xưa ta cũng lạnh lùng như con vậy!
-…
-Quen bố Minh được một thời gian, ta đã thay đổi rất nhiều, sau này lấy ông ấy thì ta cười hầu như suốt ngày..như ta bây giờ là kết quả của 20 năm chung sống với ông ấy..

-…
-Ta mong con cũng được như ta, chứ nghĩ lại, nếu không có bố Minh chắc ta vẫn như ngày xưa, chắc ta sẽ cô đơn cả đời mất.
-Cháu không nghĩ mình có thể làm được mong muốn của bác.-Anh cất giọng, tiếng nói rất nhỏ nhưng vẫn có thể nhận ra sự bối rối nho nhỏ.
Mẹ Minh nhìn Anh, rồi bà mỉm cười:
-Con rất thông minh!
-..
-Ta cũng chỉ muốn tốt cho con mà thôi.
-…
-Minh là một đứa tốt.
-…
-Nó có vẻ cũng có cảm tình với con.
-…
-Nhất định con sẽ nhận ra.
-Cháu rửa xong rồi, cháu ra ngoài trước. – Xong cô bước luôn ra ngoài.
Mẹ Minh nhìn theo bóng cô khuất ở cửa, bà lắc đầu rồi cười:
-Đúng là… con gái như vậy bây giờ…thật hiếm.
Ra phòng khách.
-Anh thôi đi, em biết là như vậy không đúng lắm nhưng anh không cần nói với em như vậy-Nin gào lên.
-Em đó, sao lại có cái ý nghĩ như thế, tính người ta vậy chứ có phải là cố tình hay tỏ vẻ gì gì đó như em nói? Phải biết tôn trọng người khác, tôn trọng người khác cũng chính là tôn trọng mình, hơn nữa em….
-Minh.-Một giọng nói lạnh vang lên, Minh ngoảnh sang, thấy Anh đang đứng ở cửa, hai tay khoanh trước ngực, đầu khẽ chạm vào tường đang nhíu mày nhìn hai người.
-Sao? -Minh quay sang hỏi Anh.
-Tôi muốn về!
-Ừ, ra tớ đưa về.
-Hai người vừa nói về tôi phải không?-Anh nhìn Nin.
-Phải!-Nin nói xong tự dưng thấy rờn rợn, cô khẽ nuốt nước bọt.
-Về chuyện gì?-Anh vẫn nhìn chằm chằm vào Nin, cái nhìn mà theo Nin thấy thì nó như một cái cảnh cáo bằng ánh mắt.
-Không có gì đâu! -Minh lên tiếng, cười cười- Nin chỉ thắc mắc về bề ngoài lạnh lùng của cậu thôi!
-Nói dối sẽ bị quỷ sứ đòi vặn răng?-Anh quay sang nhìn Minh.
-Ok!
Nhìn cậu ta xong Anh đi về phía cửa. Đi ra đến cửa không ngoảnh lại, nói vọng vào:
-Hỏi mẹ cô nếu thắc mắc về vẻ lạnh lùng của tôi. -Xong đi thẳng ra cửa.
-????????????????
TRÊN ĐƯỜNG VỀ.
-Câu đó nghĩa là gì?-Minh hỏi khi hai người vẫn đang ngồi trên xe hơi.
-Không có gì.
-Đừng chối.
-Vậy làm theo những gì tôi bảo đi.
-Được để về mình hỏi.
Đến nhà cô.
-Bye, một tuần nữa gặp.
-Ờ…
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 22
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 22

Một tuần sau.
Ngày bắt đầu nhập học trở lại, Anh không đến trường.
Minh ngồi trong lớp mà ruột gan cồn cào, nếu cô nghỉ có lí do thì cậu còn không lo, đằng này cô lại nghỉ không lí do. Năm tiết học trôi qua, đối với người khác thì không thấy khó gì nhưng Minh thì thấy nó dài như hàng thế kỉ. Vừa nghe tiếng trống báo hiệu hết tiết học, cậu lập tức cùng Tâm phóng ra ngoài, hai người đi thẳng về phía nhà trọ của cô. Cửa không khóa, vừa bước vào nhà, hai người đã thấy bốc lên mùi rượu nồng nặc, nhìn xung quanh, Anh đang nằm trên sô pha, tay cầm chai vô-đka chỉ còn nửa, chân thì một ở trên ghế, một rơi xuống sàn. Làn da thường ngày trắng hồng mà giờ đây xanh tái, mái tóc rối tung, quanh mắt có một vết thâm lớn, môi khô nẻ. Cô đang ngủ nhưng có vẻ không yên vì cô nhăn mày liên tục. Thây cảnh này, Tâm lập tức chạy đến, nâng đầu cô dậy, lay thật mạnh:
-Anh, tỉnh dậy đi, sao thế này? Bình thường cậu đâu có uống rượu, Anh, tỉnh lại xem nào!
Thấy Anh bị Tâm lắc đến độ chân tay cũng rung theo ,Minh bảo:
-Cậu đi lấy cho cậu chậu nước nóng đi.
-Ờ..Đúng..-Tâm chạy vào phòng tắm.
Minh ngồi xuống cạnh Anh, tay đặt lên trán cô. Cậu cảm thấy vô cùng nóng và chắc chắn một điều rằng: cô đang sốt cao.
Chạy ra ngoài siêu thị gần đấy, cậu mua một ít gừng về, bảo Tâm nấu nước gừng. Rồi cậu dọn dẹp cái phòng khách của cô một chút.
2 tiếng đồng hồ sau.
Cơn sốt đã giảm, Tâm có việc phải về, chỉ còn mình Minh ở lại. Đi vào trong bếp kiếm cái gì ăn thì nhận ra trong tủ lạnh chỉ còn vài thứ lằng nhằng. Cúi xuống lấy một gói mì ra, nấu xong bưng bát lên phòng khách định ăn thì cậu thấy phòng khách không còn ai. Vội đặt bát mì xuống bàn, lại nhìn ra ngoài trời và thấy trời đang mưa. Vội vàng cầm lấy cái ô cậu chạy ra ngoài đường.
Anh tỉnh dậy thì thấy xung quanh không có ai, lại nghe tiếng lạch cạch trong bếp và cái ba lô của Minh ở trên ghế, cô lập tức chạy ra ngoài. Cô không muốn ai nhìn thấy mình thảm hại thế này. Một Hoàng Anh cứng rắn lạnh lùng đã biến thành một con bé yếu đuối và phải mượn rượu. Cô không muốn…………
Chạy ra khỏi công nhà trọ, Anh thấy đầu mình đang xoay mòng mòng, cô ôm đầu, đứng dựa vào tường, bật khóc. Muốn không khóc nước mắt nó vẫn cứ trào. Cô ngửa cổ lên nhìn trời, những giọt nước mưa tạt thẳng vào mặt cô, đau rát. “Nếu muốn nước mắt ngừng rơi, hãy ngẩng mặt lên nhìn trời, nước mắt sẽ không chảy ra ngoài nữa mà nó sẽ chảy vào trong!” Câu nói này của ai nhỉ? Cô không nhớ. Nhưng cô không thấy nước mắt ngừng mà chỉ thấy càng ngày nó càng tuôn nhiều hơn, hòa lẫn với nước mưa. Nước mưa có vị đắng!
-Anh, cậu sao thế này? Anh, ?
“Ai thế nhỉ?”
Từ từ mở mắt, cô nhìn người đới diện bằng con mắt lờ đờ, không nhận ra người đó là ai, không nhận ra tiếng nói đó là của ai.
-Cậu…khóc sao.? Anh? Hay…chỉ là nước mưa thôi?
-Cậu…Minh? -Anh mở to mắt để nhìn cái người trước mặt mình, vẫn không nhận ra, nhưng giọng nói và người hay nói những câu an ủi cô nhất luôn là…Minh!
-Phải, tớ đây.- Khẽ ngồi xuống với Anh, cậu cảm thấy cái lạnh buốt đang chui vào cơ thể mình, cô không lạnh sao?
-Cậu luôn ở bên tôi! Những lúc tôi buồn!- Khẽ nở nụ cười nhẹ, nước mắt vẫn hòa với những giọt mưa. Khuôn mặt dù có khác đi nhưng Minh vẫn cảm thấy, cô rất đẹp…
-Phải, tôi luôn ở bên cậu, giờ thì ta vào nhà thôi, cậu không lạnh sao?
Anh lắc đầu.
Minh nhíu mày, nhìn cô vài giây, rồi cúi xuống, bế bổng cô lên, thì thầm:
-Phải biết thương cơ thể mình chứ! Cậu không lạnh, nhưng tôi thì lạnh đấy.
Anh không nói gì, cô quay đầu vào ngực Minh. Cảm giác an toàn, xâm chiếm cả cơ thể cô. Đầu óc cô mị ra cho đến khi Minh thả cô xuống trước cửa phòng tắm:
-Cậu vào tắm đi, cậu ướt nhiều hơn tớ, hơn nữa cậu là con gái, vào tắm trước đi.-Minh nói nhẹ nhàng.
Anh không nói gì, cô bắt đầu hồi phục được ý thức. Khẽ mở cửa phòng tắm ra và bước vào.
Minh đi ra phòng khách cởi bỏ bộ áo ướt sũng của mình. Lấy tạm tấm chăn mỏng ở ghế cuốn quang người. Thật sự rất lạnh. Cửa tuy đã đóng nhưng gió vẫn lùa vào làm cậu run bần bật.
-Xoạch…-Cậu nghe tiếng cửa phòng tắm bật mở. Đợi mấy phút vẫn không có người đi ra, cậu bèn lên tiếng:
-Anh à, cậu tắm xong chưa?
-…Rồi..
-Vậy lên đây đi!
-…
-Nè?
-Rồi.- giọng Anh nghe bé tí.
Bước lên nhà với tấm khăn tắm cuốn quanh người, mái tóc dài ướt nhẹp. Làn da trắng chỉ có khuôn mặt hơi nhợt nhạt. Cả người cô gần như ướt sũng. Đẹp và vô cùng…quyến rũ. Trước cảnh đó..Minh á khẩu, mãi sau mới lên tiếng, giọng lắp bắp, mặt đỏ bừng:
-Cậu…cậu…
-Quên lấy đồ để thay. -Anh ngắt lời Minh bằng một giọng khá bối rối.
-À, ừ, mình quên mất.-Minh bật cười ngốc nghếch.
-Đi tắm đi.-Anh nhìn Minh, rồi đi vào phòng ngủ đóng sầm cửa lại. Lúc đó Minh mới hoàn hồn đi về phòng tắm.
Nhưng số phận cậu không khác Anh là mấy, cậu cũng quên đồ để thay. Cũng lại phải cuốn khăn tắm đi lên, thấy Anh đang ngồi ở sô pha, trố mắt nhìn cậu. Mặt cậu lại đỏ lên.
-Xin lỗi, không có đồ để thay.
-…
Anh đi vào phòng tìm cái gì đó cho cậu mặc, nhưng đáng tiếc chả có cái nào vừa. Bộ lần trước thì Minh đã mặc luôn về rồi còn đâu. Chả lẽ lại để cậu ta quấn khăn mà đi lòng vòng trong nhà sao? Đi lòng vòng? Còn phải ngủ nữa chứ. ngủ????????????
Hiện tại cô chỉ có một cái chăn dày cho mùa đông, giờ cắt ra cho cậu ta nằm ở sô pha sao? Hay là..ngủ chung??? Đừng đùa!!!!!!!!!!
-Có bộ nào không? -Minh thò đầu vào.
-Không!
-Vậy, mình muốn đi ngủ, ngủ ở đâu?
-Giường đó.-Anh chỉ.
-Vậy cậu.?
Anh quay sang nhìn Minh, vậy là cậu đã biết, cậu bèn nói:
-Yên tâm, mình ngủ không gác đâu.
Anh cắn chặt môi, cố không nghiến răng kèn kẹt, một lúc sau, cô lắc đầu ngán ngẩm nói:
-Lấy 2 cái gối ôm để ở giữa.
-ừ…-Minh cười.
Rồi Minh nằm bên trái, Anh nằm bên phải, lúc đầu thì khó ngủ, lúc sau thì đã ngủ được.
Tên Minh là một tên nói dối! Bằng chứng là cậu ta đá hết gối ôm sang một bên, nằm ngoạy ngọ. Anh thì nằm chỉ có một tư thế, cậu ta liên tục đổi. Tư thế cuối cùng là cậu ta ôm Anh, và xiết chặt đến nỗi cô giật mình tỉnh ngủ. Khẽ gỡ ra, ngủ tiếp thì một lúc sau lại thế, thôi đành kệ vậy. Cố gắng nhắm mắt mà ngủ,.

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 23

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 21

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***

CHAP 21: Em gái Minh!!!!!!!!!!!
Ngày hôm sau.
Tâm vừa thấy Anh đến lớp đã chạy đến, lăn xăn hỏi:
-Sao rồi?
-Cái gì sao?
-Tặng Minh chưa?
-Rồi.
-Cậu ta bảo gì không? -Tâm hớn hở.
-Hôm qua đi chơi vui không?- Anh lảng chuyện.
Tâm như bắt được người chia sẻ, lập tức tuôn một tràng:
-Thì hôm qua, lúc cùng nhau đi đó, mình có xin lỗi cậu ấy về việc chiếc áo, cậu ấy nói không sao, nhưng lại bảo là: “Lần sau mua khăn nhé, khăn không có mác đâu!” Hu hu, xấu hổ chết đi được…-Tâm ngửa mặt lên trời than thở.
-Ha ha. -Tên Minh không biết đã đến từ bao giờ, ngồi nghe thấy vô cùng thông cảm cho Tâm nhưng lại không thể nhịn được cười.
Thấy Minh cười, Tâm nghiến răng, tóm cổ áo cậu, lôi sợi dây trong áo ra:
-Đừng có tự sướng, đàn ông là sinh vật thật khó chiều.

-Khó chiều? Sinh vật?-Minh ngơ ngác.
-Đúng, họ chỉ là sinh vật biết mặc đồ thôi, hơn nữa tính cách quái đản hơn cả con gái. Hứ- Tâm tuôn thẳng vào mặt Minh.
-Tớ tưởng, con gái đẹp mới khó chiều? -Minh ngơ ngác.
-…Cũng đúng…-Sau một hồi suy nghĩ, Tâm thả tay đang túm cổ áo Minh ra. -Hồng nhan thường bạc mệnh, sống được lúc nào phải tranh thủ lúc đó…-Tâm gật gù.
-Giờ làm gì còn hồng nhan bạc mệnh nữa..-Minh cười.
-Đúng đúng -Tâm gật gù- Giờ thì hồng nhan bạc triệu, haha…
Hai người bật cười ré lên mà không nhận ra cái volume vô cùng to của mình. Anh nhíu mày nhìn sang họ, hỏi:
-Chủ đề của câu truyện là gì?
Tâm ngừng cười, quay sang nói:
-À, hôm qua lúc Khánh đưa tớ về, có tặng tớ một món quà, cho cả cậu nữa này. – Tâm đi về chỗ, lấy ra một món quà nhỏ, đưa cho Anh- Hình như là của anh Nam thì phải!
-Nam?- Minh ngừng cười, nhìn món quà, lại nhìn Anh, cô không hề biểu hiện gì ra khuôn mặt.
Đón lấy món quà trong tâm trạng không hào hứng, xong Anh hỏi Tâm:
-Cậu giữ nó giùm tôi nhé?
-Hả? Không đâu!- Tâm lấy tay xùy xùy- thế không được hay cho lắm.
-Vậy để tớ giữ giùm cho- Minh cướp món quà, ngắm lên ngắm xuống, xong khẽ kéo cái nơ ra.
-Ê, sao lại làm vậy? -Tâm vội lấy lại.
-Cậu ấy đâu có thích.-Minh càu nhàu.
-Nhưng cậu vẫn không có quyền.
-Cậu vẫn còn lưu luyến cậu ta hả?
Minh đưa món quà ra sau không cho Tâm với, lúc đó Anh với lấy món quà, nhíu mày nói:
-Ồn ào…
Hai tên mệnh ai nấy im miệng thin thít, Anh mở quà. Là một tấm bưu thiếp có in hình trường học của Nam, vài bức ảnh của Nam. Một lọ nước hoa hương táo xanh và một bức thư. Trong đó chỉ có ngắn gọn ” giáng sinh vui vẻ, tôi ở đây luôn nhớ về em! ” Tâm xuýt xoa:
-Ui, anh Nam lạnh lùng vầy mà, cậu có phước lắm đó nhé Anh, nhưng nghĩ lại, 2 người lạnh lùng thì nói cái gì với nhau nhỉ, chắc nói 3 câu thì im lặng 2 câu nhỉ. hi hi…
Vừa bật cười xong, Tâm lập tức im bặt, nuốt nước bọt, có 2 đôi mắt đang nhìn cô với ánh mắt ăn tươi nuốt sống, cô nói gì sai sao?????????
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 21
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 21
Tết dương lịch.
Trường Anh được nghỉ một tuần, vừa là nghỉ tết vừa là nghỉ giữa học kì một. Anh nghĩ mình nên về nhà, nhưng nằm cả buổi tối đầu cô vẫ có tư tưởng không muốn về. Làm sao giờ?? Mà thôi, chả về sớm thì tết nguyên đán cũng phải về. Chả về sớm vẫn phải về muộn. Thôi thì về luôn vậy. nghĩ vậy, cô đứng dậy sắp sếp đồ để mai bắt xe đi sớm.
Sau khi đã sắp xếp xong, đang nằm nghe nhạc. Cô thích những bản nhạc buồn, nghe vừa dễ ngủ lại rất hay. Như hiện tại đang nghe bài thương hại của Khởi Mi, rất hay. Trong đầu cô đang nghĩ rằng, ai thất tình cũng vậy sao trời?
-Cộc cộc…
Thấy có người gõ cửa, Anh chạy ra mở.
-Xoạch..
-Chào cậu.
-Có chuyện gì không?
-Đến nhà mình một chút đi.-Minh dè dặt nói.
-Để làm gì?
-Cứ đi với mình một lát đi, ngày mai được nghỉ, cậu về nhà đúng không?
-Phải.
-Được, vậy đi nào.-Nói rồi Minh kéo tay Anh ra ngoài, đóng sập cửa, cầm chìa khóa, rồi kéo Anh ra xe hơi. -Lên đi nào.
Anh vừa lên xe, cậu trả chìa khóa cho cô, nói:
-Chỉ là một bữa tiệc nhỏ cuối năm thôi, mẹ mình muốn mình mời mấy người bạn đến, mình gọi cho Tâm nhưng cô ấy đang ăn tiệc tại nhà rồi, không đi được.
-Ờ…
Đi khoảng chừng nửa tiếng, xe đi vào một ngôi nhà lớn trồng rất nhiều hoa hồng đủ các loại, tiếc là chả có bông nào cả.
Xuống xe, Minh đưa Anh vào nhà. Vì đoạn từ cổng vào nhà trồng hoa nên khá dài, Minh hỏi Anh:
-Lạnh không? – Minh hỏi vậy vì lúc đi cậu kéo cô nên cô vẫn chỉ mặc một cái áo len cổ lọ, quần lửng màu xám và đi tất dài đến ngang đùi. Và buồn cười hơn là cô đang xỏ một đôi xăng đan.
-Không!
-Sức khỏe cậu tốt thật!
-…
Đi vào nhà, trong nhà có một đứa con gái đang ngồi chễm chệ xem ti vi, tay cầm điều khiển đổi hết kênh nọ đến kênh kia, miệng thì luôn kêu ca:
-Haizzz, tết nhất chán thật, chả có cái gì, ngủ chả được ngủ, đêm hôm lại đi đâu không biết…
-Nin!
Cô bé nghe tiếng gọi, giật mình quay sang, giơ tay che miệng ngáp rồi đáp lại, giọng như còn ngái ngủ:
-Anh Bun? anh đi đâu về đấy? Mà..ai kia? -Cô bé nhìn Anh, thắc mắc.
-Bạn anh. -Xong quay sang Anh- Đây là em gái mình, tên là Nhi, nhưng hay gọi là Nin.- Quay sang Nin- Đây là Hoàng Anh, bạn cùng lớp với anh.
Nin nhìn Anh mấy giây, xong lại ngáp. Nói với Minh:
-Mẹ vừa hỏi anh đó.
-Vậy hả? Cậu ngồi đây đợi mình tí nhé.- Nói rồi Minh đi vào trong bếp.
-Chị ngồi đi chứ!
Anh nhìn cô bé, nhíu mày, ngồi xuống ghế.
-Chị rất đẹp.- Nin gật gù.- Anh trai tôi mê cũng phải, mà sao chị không nói gì? Bộ khiếm khuyết hả?
-Buông thả!- Anh bật ra câu khó hiểu, rồi nhìn chằm chằm vào Nin.
Nghe câu nói đó, Nin giật mình. Vừa vì ý nghĩa câu nói, vừa vì chất giọng lành lạnh cộng với khuôn mặt có thể “Đóng băng mọi thứ” của Anh. Lúc đó, Minh lên tiếng:
-Hai người đi vào đây ăn đi.
-Vâng. -Nin lập tức chạy đến chỗ Minh, thì thầm- Anh Bun kiếm đâu ra cô gái đáng sợ này vậy?
-Bạn cùng lớp anh, lại ngồi cạnh anh!
-Anh có đồ vật nào bị đóng băng khi ở gần chị ta không?
-Làm gì có, chỉ được cái vớ vẩn.- Minh cốc đầu Nin.
Anh đi đằng sau hai người, cô có thể nghe thấy hết hai người nói những gì nhưng cô chẳng để tâm đến. Bước vào phòng ăn, cô thấy một người phụ nữ hiền dịu đang mỉm cười với mình. Cảm giác vô cùng giống..mẹ cô.
-Chào cháu, cháu là bạn Bun hả?
-Vâng, cháu là Hoàng Anh. – Anh cúi người chào (cảnh này vô cùng hiếm gặp.)
-À, cháu chính là Anh hả? Thằng Bun nó kể về cháu rất nhiều, nó bảo cháu vô cùng cá tính. Ừm, – Mẹ Minh nhìn mặt Anh một lúc rồi cười hiền- Cái vỏ bọc đó sẽ sớm bị bỏ đi thôi.
-…
-Thôi không nói nữa, mọi người ngồi đi.
Ngồi xuống quanh mâm cơm, Nin bảo Minh:
-Anh Bun lên gọi bố đi!
-Bố mới về, cứ cho bố ngủ, cả năm vất vả rồi. Được nghỉ mấy ngày này, cho bố ngủ, mấy đứa cứ ăn đi.-Mẹ Minh nhẹ nhàng nhắc nhở.
Vì đã ăn cơm tối, nên Anh không ăn được nhiều. Mẹ Minh thì lại nghĩ rằng cô ngại, ra sức mời tiếp tục ăn nhưng cô chỉ lắc đầu và nói:
-Xin lỗi, cháu no rồi.
Một lúc sau, mẹ Minh hỏi:
-Cháu ở trọ hả?
-Vâng.
-Có bất tiện gì không?
-Cháu quen rồi.
-Vậy chị có bao giờ lôi trai về nhà không?- Nin xen vào, giọng giểu cợt.
-Ngoại trừ anh cô ở nhờ một lần.-Anh nhìn Nin , ánh mắt lạnh băng.
-À, không có thì thôi, đừng nhìn tôi thế.
Mẹ Minh lên tiếng:
-À,lần đó bác biết rồi, thôi ăn đi.
Ăn xong, Anh giúp mẹ Minh rửa bát.Nin kéo tay Bun ra ngoài phòng khách, hỏi:
-Sao anh lại quen chị ta? Nói chuyện với chị ta thật đáng sợ. Sau này anh mà lấy chị ta thì…chắc em chết mất. Không, em phản đối…thà em thấy anh với chị Vân Anh còn hơn.
-Em lằng nhằng quá- Minh gắt.- Đó là việc sau này, hơn nữa là việc của anh, không liên quan đến em, em hơi nhiều lời hôm nay rồi đó.
Trong khi đó ở trong bếp, mẹ Minh lên tiếng:
-Có chuyện gì mà chúng nó nói to thế nhỉ??

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 22

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 20

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***

Chap 20: Giáng sinh ấm áp.
Sáng hôm sau, Anh vừa đến lớp đã nghe tiếng cái Tâm sang sảng:
-Hôm qua cậu và anh Nam nói gì với nhau vậy?
-Tạm biệt thôi!
-Vậy sao Khánh phải lôi mình đi trước nếu hai người không có chuyện gì?
-Sao biết được.
Thấy Anh không mặn mà trả lời, Tâm bĩu môi, quay sang Minh hỏi:
-Minh nè, cậu từng yêu ai bao giờ chưa?
Minh nhất thời không biết nói thế nào, ngoảnh sang nhìn Anh thì thấy cô cũng đang nhìn cậu. Cậu khẽ nuốt nước bọt, cười hì hì:
-Chưa.
-Vậy thì đừng có thích Anh nhé, lạnh khó tả!

-Ờ, tớ sẽ…
Minh không giám nói thêm vì cậu nhìn thấy môi Anh đang giật giật, cậu biết nói nữa là cậu có thể nhừ tử là nhẹ. Tâm biết ý lảng sang truyện khác:
-Thật ra ý, mình nghĩ là mình thích Khánh rồi!
-Gì? – Hai người đồng thanh.
-Không, trước đây mình cứ nghĩ mình thích anh Nam, mà ảnh lạnh lùng quá, nói chuyện với anh ấy mình không được thỏa mái. Nhưng nói chuyện với Khánh thì khác, cậu ta rất dễ thương, vui vẻ, tính chỉ hơi trẻ con chút.. nói chung giờ mình bắt đầu thích cậu ta rồi…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~Qụa…quạ….~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-Vừa rồi có phải quạ kêu không nhỉ? – Tâm nhìn ra cửa sổ.
-Hình như vậy! Có vẻ nó đánh hơi được mùi thú vị trong truyện này haha..-Minh bật cười.
-Cậu…đi chết đi…
*******
Thấm thoát đã hai tháng trôi qua từ buổi sáng hôm ấy. Còn mấy ngày nữa là giáng sinh, hôm nay vừa đi học về Tâm lập tức lôi Anh đến một trung tâm mua sắm để mua quà tặng Khánh. Chọn được một cái áo len đan và một đôi găng tay đan, Tâm lưỡng lự, hỏi Anh:
-Áo hay găng tay?
-Đồ đan sẵn?
-Ừ, mình tính đan một cái khăn len tặng Khánh nhưng không biết đan, giờ mua đồ đan về bảo mình đan tặng cậu ấy. Hi hi, thỉnh thoảng nói dối chút để lấy thêm điểm đâu có sao.
-Ờ..
-À, cậu có định tặng Minh cái gì không?
-Minh?
-Ừ,dạo này thấy quan hệ của hai người rất tốt, cậu cũng nên tặng quà người ta chứ. Mà hỏi thật nè, cậu và Minh đã từng hẹn hò chưa?
-Chưa!
-Chán cậu thật- Tâm lầm bầm không ra tiếng- Minh ơi, sao cậu lại thích con bé này làm chi, tội nghiệp cậu.
Sau một hồi lưỡng lự, Tâm quyết định mua cái áo len đan đó.
-Cậu đợi mình ở đây một tí nhé, mình đi lấy cái áo nữa. Mình sẽ mua áo đôi, hôm đó đi bọn mình sẽ mặc áo đôi, đi dạo trên đường đón không khí giáng sinh, ui nghĩ mà tuyệt thật, hi hi, đợi nhé…-Nói rồi chạy vụt đi.
-Sao sến vậy?- Anh lắc đầu ngán ngẩm, Tâm không thích đọc sách mà lại có mấy cái hành động này, học của ai vậy trời?
ANh nhất định làm em yêu anh - chương 20
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 20
Đứng một lúc, thấy chán Anh bắt đầu nhìn xung quanh, ánh mắt cô dừng lại ở một cặp giây chuyền tình nhân. Thấy có vẻ đẹp, cô đến gần nhấc lên xem. Là một đôi dây chuyền bạc, mỗi sợi dây có một cái mặt là nửa hình trái tim, hai mặt đó ghép thành một hình trái tim hoàn chỉnh. Sợi dành cho Nam kích thước to gấp đôi dành cho nữ. Nhìn khá đẹp, nhưng mua về cô đeo một sợi còn một sợi để dành chắc? Đang suy nghĩ thì thấy tiếng cái Tâm lảnh lót bên cạnh:
-Ui, đẹp thế, tớ xem nào.- đón lấy sợi dây, Tâm cầm lên ngắm nghía- Đẹp thật, cậu có mua không? Hay để mình mua?
-Tùy..
-À thôi, mình có áo rồi, cậu mua đi, tặng Minh một sợi!
-Tặng cậu ta?
-Ừ, kiểu gì cậu ta chả có quà tặng cậu, mua tặng cậu ta coi như đáp lễ, nhanh lên ,mình ra thanh toán trước đây.
Tâm đi rồi, Anh cầm sợi dây ngắm nghía một lát cũng quyết định mang đến quầy thu ngân…
*
Tối ngày 24.
Anh đang ngồi nghe đài, nghe mấy bài hát giáng sinh thì Tâm nhắn tin đến:
-Anh ôi, thất bại thảm hại hu hu…
-Nói rõ xem nào – Anh nhắn lại.
-Sáng mình tặng Khánh quà để tí nữa hai đứa mình cùng mặc đi chơi nhưng…
-Sao?
-Chả là mình có ghi vào thiệp là: “tớ đan không giỏi lắm, nhưng chúc cậu giáng sinh ấm áp.” Vừa rồi cậu ấy nhắn lại là : “Cậu quên tháo mác giá tiền rồi!”
Ôi, lát mình sẽ gặp cậu ấy, ngại quá làm sao bây giờ? Hu hu…
Anh ngồi nhìn cái tin nhắn mà bật cười, xong nhắn lại:
-Bảo cậu ta là bị rơi cái mác của cái áo cậu mới mua vào..
-Eo, xui dại thế…>”<
-Không thì thôi. Tùy…
Anh vừa vứt cái máy sang bên cạnh thì có tiếng gõ cửa, mở cửa ra, lại là tên Minh:
-Merry chrismas, my friend!
-Ờ, cứ dùng tiếng việt cho nó lành, vào đi, lạnh quá.
-Ừ, -Minh bước vào xong cậu lại ngoảnh sang- Cậu có muốn ra nhà thờ không?
-Có.
-Vậy chúng ta cùng đi.-Mắt Minh sáng lên.
Anh nhìn Minh, rồi đi vào phòng ngủ thay đồ. Khẽ đút cái hộp có đựng hai sợi dây chuyền vào túi, cô đi ra ngoài, nói với Minh:
-Đi thôi!
Đi dạo vòng quanh mấy khu phố, hai người ngồi tại quán trà chanh bệt trên hè phố. Không phải không muốn vào nhà thờ mà không thể chen chân vào nổi, quá đông. Người chen chúc người, ai mà béo muốn giảm cân chui vào đấy một lúc đảm bảo sẽ giảm được khối mỡ thừa.
Ngồi uống cốc trà chanh, nghe tiếng chuông nhà thờ ngân vang, nhìn cây thông lớn trang hoàng lộng lẫy bên cửa hàng bên đường, không khí ấm áp của năm mới bao trùm tất cả mọi thứ. Lúc này, Minh lấy ra một hộp quà nhỏ, giơ trước mặt Anh:
-Giáng sinh vui vẻ!
Anh vui vẻ cầm món quà, mở ra. Một sợi dây treo điện thoại có hình mặt trăng và ngôi sao có gắn mấy viên kim cương (giả). Trong đêm tối, nó phát sáng lấp lánh. Minh mặt hơi ửng đỏ hỏi:
-Thích không?
-Rất đẹp, cảm ơn.
-Cậu thích là mình mừng rồi! – Minh cười.
Anh nhìn Minh mấy giây, rồi thò tay vào túi, lấy ra cái hộp nhỏ, đưa cho Minh:
-Gì vậy?- Minh hỏi.
-Mở ra coi.
Tò mò, Minh mở ra, một cặp dây chuyền tình nhân. Mặt cậu nãy giờ đã đỏ lại càng đỏ hơn ,cậu nhìn cô tim đập loạn nhịp:
-Cái này?
-Không được hiểu lầm!- Anh nhíu mày.
-Ừ..ừ không hiểu lầm.
-Chỉ là tình bạn thôi.
-Mình hiểu.- Ngẩng lên nhìn Anh, Minh rụt rè hỏi – Mình giúp cậu đeo nhé.
Im lặng mấy giây, Anh khẽ nói:
-Được thôi.
Vòng tay qua cổ Anh, Minh móc cái móc vào. Nhìn sợi dây trên cổ cô, cậu lập tức muốn đeo ngay sợi kia vào. Vừa cầm sợi dây, Anh nói:
-Tôi đeo giúp cho.
Minh hơi ngẩn ra rồi gật đầu. Đeo xong hai người nhìn hai sợi dây trên cổ nhau cho đến lúc có một đôi ngồi gần đó cũng phải thốt lên:
-Trông họ thật đẹp đôi….
*
Đêm khuya, hai người đi sánh vai nhau trên đường, nghe những bài hát giáng sinh phát ra từ các cửa hàng bên đường. Lòng Anh chợt thấy ấm áp lạ.

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 21

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 19

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
CHAP 19: MỘT NGƯỜI RA ĐI…
Lên xe buýt về nhà. Anh ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Minh đi xe tuyến khác để về nhà cậu, giờ chỉ còn mình cô. Tầm này xe buýt không đông lắm, không có người phải đứng, ghế cũng còn thừa. ngồi một mình, cô tự hỏi bản thân tại sao ban nãy mình lại làm vậy? vì điều gì đó mà chính cô cũng không biết.
Xe đang đi bình thường, đột nhiên phanh gấp, ai ai cũng trong tình trạng người đập mạnh về phía trước. Cô cũng vậy, nhưng người vừa mới bị mất trọng tâm đã có người giữ vững cô. Sau khi định thần lại, cô quay sang nhìn người đó…Nam.
-Chào anh.-Anh khẽ gật đầu chào.
-Chào em, em đi đâu về muộn vậy?
-Về nhà.
-À, hôm nay là cuối tuần nhỉ?
-Vâng.

Một không khí im lặng. không ai nói với ai cái gì. Anh lại lơ đãng nhìn ra cửa sổ, Nam thì chăm chú xem sách, cậu mới đi làm thủ tục về, cậu nhận được một suất học bổng ở một trường đại học bên singapo.
-Anh sắp đi singapo!- Nam lên tiếng.
-Du học phải không? –Không nhìn cậu, cô nói.
-Sao em biết?
-Nếu đi du lịch thì anh cần gì phải nói. –Anh lơ đãng trả lời.
-Ừ, -Nam gật đầu.- đúng vậy.
-…
-Anh sẽ đi 4 năm.
-Em biết.
-Anh sẽ trở lại.
-…
-Em có thể…đợi anh không?
-…
Nam dùng tay kéo cô lại, cho cô nhìn thẳng vào mắt cậu, cậu nói:
-Anh yêu em, Anh à!
-Cái đó em biết.-Anh lơ đãng nhìn đi hướng khác.
-Anh không muốn đi, nếu em không nói cho anh câu trả lời.
-Em luôn coi anh như anh trai.- Anh nhìn cậu, nhíu mày.
-Anh trai.?
-…
Nam thả tay cô ra, ngồi tiếp tục đọc sách, lát sau nói:
-Tuần sau anh sẽ đi. Thứ 4 này anh Sơn có tổ chức tiệc chia tay.
-Vâng.
….
Hai người im lặng như vậy cho đến khi Anh phải xuống xe, cô khẽ chào:
-Anh sẽ tìm được một người tốt hơn tôi thôi!
Rồi cô bước xuống xe, hòa vào những con người tấp nập trên phố.
Nam ngồi nhìn theo cô đến khi xe tiết tục chuyển bánh, cậu mở máy nghe nhạc, lời bài hát du dương, ngọt ngào vang lên:
“Nỗi nhớ nhung là 1 cảm giác rất khó hiểu
Tựa như chiếc bóng lúc nào cũng theo ta
Ko có âm thanh lại ko có hơi thở, xuất hiện từ sâu tận đáy lòng
Chỉ chớp mắt, nó đã nuốt gọn anh trong nỗi cô đơn
Anh chẳng cách nào kháng cự đc nó, nhất là khi đêm về
Nhớ em đến ngột ngạt khó thở
Ghét bản thân mình chẳng thể nào lập tức chạy đến bên em
Nói thật lớn với em rằng
Anh nguyện vì em, nguyện vì em
Anh nguyện vì em mà quên cả tên mình
Chỉ cần thêm 1 giây được ở trong vòng tay em
Có mất đi cả thế giới cũng chẳng tiếc nuối
Anh nguyện vì em, nguyện vì em
Nguyện vì em mà bị lưu đày đến chân trời
Chỉ cần em thật lòng đáp lại tình yêu của anh
Bất cứ đều gì anh đều sẵn sàng, nguyện làm vì em.”
(Hè hè, bài này trong thiếu nữ toàn phong nhưng lời rất ý nghĩa nên tớ mượn nhé, hehe)
Nam cứ ngồi yên lặng, nhắm mắt.
Sáng hôm sau.
Vừa đến lớp, Anh đã bị cái Tâm nó kéo về chỗ, hỏi:
-Anh Nam sắp đi Sing hả?
-Ờ…
-Hôm qua Khánh có nhắn tin bảo vậy, sao anh ấy lại đi lúc này nhỉ?
-Không biết..
Im lặng một lúc, Tâm lên tiếng:
-Nè, cậu có biết anh Nam thích cậu không?
-…
-Không phải dấu, mình biết hết rồi, anh ấy không biết uống rượu nhưng vẫn uống cho cậu, anh ấy để cậu chăm sóc còn mình thì không, mình biết mà, mình…
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 19
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 19
-Chào buổi sáng.- Minh đến lớp, nhìn thấy Tâm và Anh đang nói chuyện, cậu hỏi – Mới sáng ra đã có chuyện gì vậy?
-Liệu cậu có đáp lại anh ấy không? – Tâm coi Minh là người vô hình, tiếp tục quay sang hỏi Anh.
-Tôi luôn coi anh ấy như anh trai!
-Anh trai?
-Phải..
-Thật tiếc cho anh Nam, tại sao lại đi thích người vô tâm như cậu chứ, ai mà thích cậu chắc cũng thiệt thôi, cậu chã biết thích ai bao giờ!
-Cậu nói nhiều quá.
-Haizz…- Tâm giơ bàn tay mình lên nhìn một lúc rồi nói.
-Ngồi buồn ngồi đếm ngón tay
Ôi sao ngón ngắn, ngón dài vậy ta?
Nghĩ hoài nghĩ mãi không ra
Lấy dao ra chặt thế là bằng nhau!
Minh bật cười về bài thơ của Tâm, Anh thì không. Cô hoàn toàn hiểu dụng ý của Tâm qua bài này. Chỉ có tên Minh ngốc nghếch ngồi cười sặc sụa.
-Cũng đúng thôi, bàn tay có ngón dài ngón ngắn hơn nữa là con người, ai cũng có những may mắn riêng và những ước mơ riêng nhưng không phải ai cũng có được. Haizz tiếc cho anh Nam. – Nói xong, Tâm đứng dậy bỏ về chỗ.
Lát sau Minh hỏi:
-Nè, cái anh Nam đó, bày tỏ với cậu rồi à?
-…
-Cậu bảo chỉ coi anh ấy như anh trai đúng không? Tại sao vậy? Mình thấy anh ta rất tốt mà, hay là vì…
Minh ngưng nói vì Anh vừa ngẩng qua nhìn cậu, nhìn chăm chăm mặt cậu. Trước ánh nhìn đó, mặt cậu đỏ bừng lên.
Vài phút sau, Anh quay mặt đi nhìn xuống quyển sách, nói với Minh:
-Máu dồn, khó thở, tim đập mạnh… cậu bị lão hóa rồi đó.
-Hả?
Mặc dù đang đỏ mặt nhưng Minh vẫn có cảm giác là mình vừa rơi cằm xuống đất cái cộp. 16 tuổi, lão hóa ư? không thể nào, chỉ có một lí do thôi cậu…đang thích một ai đó.
*
Chiều thứ tư.
Sau khi buổi tập kết thúc, anh Sơn tuyên bố với mọi người, đây là buổi tập cuối cùng của Nam tại đây, Nam sẽ đi du học khoảng 4 năm tại Singapo. Nhìn mặt mọi người có vẻ buồn buồn, Anh Sơn lôi chai rượu nhẹ ra, bảo uống chia tay với Nam (Thông cảm, ổng nghiện rượu nặng) . Anh cũng cầm một ly, cụng với Nam một phát rồi nói:
-Học tập tốt, lên đường bình an!
-Cảm ơn.
Lúc mọi người chia tay nhau là lúc 7h30′, vừa đi ra cửa Anh và Tâm đã thấy ngay hai Anh em Khánh, Nam. Vừa thấy hai người đi ra, Khánh chạy đến kéo tay Tâm:
-Về thôi, tôi về với cậu!
Nói rồi không để Tâm kịp trả lời, cậu kéo Tâm đi luôn.
Thấy hai người kia đi, Anh cũng khẽ bước để trở về nhà. Nam thấy vậy kéo tay cô, hỏi:
-Không có gì muốn nói với tôi sao?
-Những gì cần nói, đã nói.
-Em không cần phải lạnh với tôi vậy chứ?
-Tôi nói rồi, tôi luôn coi anh như anh trai!
-Vậy một lời chúc anh trai như: Hi vọng anh sớm trở về, em sẽ đợi anh trở về…chẳng hạn, nói đi.
-Anh đọc nhiều sách quá rồi!- Anh nhíu mày.
-Cũng có thể, tôi chỉ muốn nghe vậy thôi.
-Mong anh sớm trở về..Được rồi chứ? giờ tôi về.
Anh vừa bước,Nam đã kéo tay cô, ôm chầm cô, xiết thật chặt:
-Anh…?- Anh nhíu mày nói với Nam.
-Xin em, chỉ một chút thôi. – Nam nhắm nghiền mắt, trong vài năm tới, cậu sẽ không thể làm vậy. – cứ coi như một lời chào tạm biệt đi…
Vài phút sau, Nam thả Anh ra, hai tay cậu đặt lên vai Anh, nói:
-Nhất định tôi sẽ trở về, em sẽ không quên tôi chứ?
-…
-Tôi sẽ không quên em..
-…
Khẽ buông lơi tay, cậu nói với Anh:
-Hẹn gặp lại em, vào một ngày sớm nhất….
Rồi cậu quay bước đi ngược chiều với Anh. Lòng tê buốt như có cái gì đó vừa mới đâm qua…..

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 20

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 18

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
CHAP 18: MẸ KẾ VÀ CON RỂ
Đi bộ khoảng chừng 5’. Anh dừng lại ở một ngôi nhà nhỏ, màu xanh da trời. Nhìn ngôi nhà nhỏ nhưng vô cùng ấm cúng, trước cổng có một giàn hoa ti gôn. Bên trong có mấy chậu hoa lan trắng.
Thấy Anh đứng trước cổng một lúc, vẻ mặt có vẻ suy tư lưỡng lự, Minh lên tiếng:
-Có chuyện gì không? Đây là nhà cậu đúng không?
-Ừm…
-Vậy sao không vào?
-Không có gì.
Anh nói rồi đưa tay mở cánh cổng sắt.
Bước vào trong sân, rồi đi vào nhà. Nơi phòng khách có một người đàn ông trẻ, khoảng gần 40 (chính xác là 37) đang ngồi ở sô pha xem ti vi. Thấy có người vào, ông khẽ ngẩng lên.
-Con chào bố.-Anh khẽ cúi đầu chào.

-A, Anh! Con về đó hả? – ông bố Anh lập tức chạy đến, ôm cô một lát rồi thả ra, nhìn một lượt cô từ trên xuống rồi hỏi – Mấy tháng rồi không về nhà là sao? Con sống tốt không? Ăn uống ra sao?…
-Con rất khỏe. –Ngắn gọn và súc tích.
-Ừ, thế thì tốt. – ông quay sang Minh.- À, cháu là bạn cái Anh hả?
-A vâng, cháu chào bác, cháu là Minh, bạn cùng lớp với Anh ạ.
-Ờ, sao hai đứa không về sớm. giờ đã gần 6h rồi.
-Vâng, tụi cháu vừa đi chơi với nhóm, đi qua đây nhân tiện vào thăm gia đình.- Minh gãi đầu.
-Ờ, không sao, hai đứa ở đây ăn tối xong thì về nhé.
-Không cần đâu bố à!-Anh nhíu mày.
-Cái con bé này, hiếm lắm mày mới dẫn bạn về nhà, với lại không ăn bây giờ thì để đên tết mày mới về nữa hả? không nói nhiều, đi vào rửa chân tay đi, mẹ đang nấu cơm rồi.
-Vâng, con..
-Ai vậy anh?-Mẹ kế từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy Anh, bà ta thoáng khó chịu xong lập tức cười tươi chạy đến , giọng phấn khởi.
-Con về rồi đó hả Anh? Sao giờ mới về?
-Vâng..-Anh trả lời giọng cứng nhắc.
-Ở lại ăn cơm nhé. Mẹ đang nấu rồi. Hai đứa vào rửa chân tay đi.
Đi ra giếng nước ở ngoài sân để rửa chân tay, Minh khẽ hỏi:
-Mẹ cậu trẻ thế!
-Ờ…-Anh trả lời một cách không hề mặn mà.
-Hình như cậu và mẹ không được hòa thuận?
-… – Anh không trả lời, rửa tay chân xong đi thẳng vào nhà làm Minh ngơ ngác.
-Sao vậy? Đợi tớ với..-Minh nói nhưng có vẻ Anh không nghe thấy, cô đi mà không hề ngoảnh lại.
Trong bữa ăn, chủ yếu là Bố hỏi chuyện cuộc sống của Anh, mẹ kế không nói gì, Minh cũng chỉ ngồi nghe, cậu chưa bao giờ nghe chuyện gì của Anh, nên giờ muốn biết, mãi lúc sau mẹ kế hỏi cậu:
-Cháu là Minh phải không?
-A, vâng!
Mẹ kế giả bộ ngạc nhiên:
-Từ trước đến giờ, Anh nó chưa hề đưa con trai về nhà đâu, cháu là người đầu tiên đó. Cháu là bạn trai nó hả? – Mẹ kế hỏi.
-Bạn…bạn trai…-Minh liếc sang Anh. Hiện cô không nhìn cậu mà nhìn vào mẹ kế, ánh mắt này có vẻ quen quen, à đúng rồi là lúc cô gắt cậu “im mồm đi” cũng là ánh mắt này. Nhưng sao lại dùng ánh mắt này với mẹ của mình?
-Vâng…Minh là bạn trai con!- Anh nhấn giọng thật mạnh, nói rõ từng chữ, mắt nhìn đăm đăm vào bà mẹ kế đang nhìn vô cùng nhởn nhơ, phởn phơ. Cô ước gì hiện tại bà ta là bao cát để có thể nện cho bà ta trận, cái mặt vô cùng vô cùng dày.
Minh cứng đơ, nhìn Anh. Cô vừa nói gì cơ? Bố cũng có tâm trạng đó, ông hỏi lại:
-Bạn trai con?
-Vâng. – dù trả lời bố nhưng mắt cô lại nhìn chằm chằm bà mẹ kế đáng ghét. Trước đây bà ta nói loại con gái không biết cười, không biết nói năng như cô thì sẽ chẳng bao giờ có bạn trai, chẳng bao giờ có ai rước. giờ bà ta còn cố tình trọc tức, cô đành bảo Minh là bạn trai cho bà ta tức tối chơi.
Quả nhiên, bà ta tím mặt. xong lại giãn ra quay sang Minh:
-Con rể!
“Hơ hơ cái gì vậy nè?” Minh vô cùng con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô.
-Ta gọi con là con rể nhé, Anh nhà ta nó kén lắm, 16 năm nay mới thấy hai từ bạn trai phát ra từ miệng nó, chắc nó sẽ không có lần 2 đâu, ta cứ gọi thế nhé!
-Vâ..ng.
-Ăn cơm đi. – Anh nhíu mày, gắt lên. Minh lập tức cắm cúi ăn, bà mẹ kế vẫn cười cười:
-sao phải xấu hổ?
-Bác bao nhiêu tuổi ạ? – Minh hỏi để xoa đi không khí ngượng ngùng.
-À, năm nay mẹ 29.
-Dạ, thế thì…bác sinh ra Anh khi bác mới…15 tuổi?
-Ha ha, mẹ là mẹ kế thôi.- bà ta cười- Mẹ ruột của Anh đã mất cách đây 3 năm rồi.
-Dạ? – Minh ngớ người, nói chuyện đó mà còn cười được, bà ta… quả nhiên, giờ cậu đã hiểu vì sao mà thái độ của Anh với bà ta có vẻ xấc xược, chắc bà ta đã đối xử với cô không ra gì cô mới ra ngoài sống như vậy.
-Con no rồi, mọi người cứ ăn tiếp.- Anh buông bát đứng dậy, bà ta cười khi nhắc đến mẹ cô, cô sợ nếu còn ngồi đây nghe chắc cô khó kiềm lòng để mắng bà ta một trận. Bố thì đã được bà ta tôi luyện rồi nên cũng thấy bình thường là phải.
Bực mình leo lên cầu thang để lên sân thượng. mặt trời đang khuất dần, bóng tối bắt đầu bao phủ khắp nơi. Cô thích bóng tối. Một màn đêm dày đặc, không có chút ánh sáng nào. Nơi đó không ai sẽ có thể nhìn thấy nỗi đau và những vết rạn nứt nơi trái tim cô.
Trong phòng ăn.
-Xin lỗi con, con rể! tính nết con bé này nó thế, chỉ cần nhắc đến mẹ nó là nó lại như vậy.-Mẹ kế cười.
-Vậy sao bác vẫn nhắc đến?- Minh nhìn bà ta hỏi lại.
-À, thì..-mẹ kế ngớ người, bà không nghĩ là sẽ bị Minh hỏi lại như vậy.
-Cháu xin phép lên xem cô ấy thế nào.-Minh đứng dậy, đi lên cầu thang.
-Ừ, xem nó thế nào giúp bác nhé.-Bố Anh lên tiếng.
-Vâng.
anh nhất định làm em yêu anh - chương 18
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 18
Trên sân thượng.
Một cô gái đứng trong bóng tối, gió làm mái tóc dài tung bay, chỉ nhìn qua bóng lưng cũng đã thấy nỗi cô đơn của cô. Cô đứng sát lan can, hai tay nắm chặt cái thành lan can, ánh mắt có sự u uất khó nói. Nhìn cô như đã bị cả thế giới bỏ quên, nỗi cô đơn của cô hòa cùng bóng tối tạo cho người khác một cảm giác rờn rợn.
-Có việc gì không? – Anh lên tiếng.
Minh giật mình, cậu đứng suy nghĩ nãy giờ, mà sao cô biết cậu ở đằng sau nhỉ? Có mắt sau gáy à.?
Cậu bước đến đứng cạnh cô, bóng tối mờ mờ khiến cậu không nhìn rõ biểu hiện khuôn mặt cô.
-Có chuyện buồn à?
-…
-Đúng là thật rồi!
-…
-Cậu không biết hồi nãy, dáng đứng của cậu cô đơn thế nào đâu.!
-..
-Sao không chia sẻ với tớ?
-…
-Có chuyện buồn không chia sẻ cho người khác thì sẽ càng buồn hơn đó!!.
-…
-Cậu muốn ở một mình à?
-…
Thấy cô không trả lời, cậu không nói gì nữa, hai người cứ đứng vậy đến lúc:
-Xin lỗi.- Anh nói.
-Hả? gì? Sao lại xin lỗi? – Minh ngạc nhiên.
-Vì đã bảo cậu là bạn trai tôi.
-À, không sao…- Mặt Minh đỏ bừng nhưng cô không thể nhìn thấy-…thật ra, tớ…rất vui khi cậu nói vậy..dù chỉ là nói đùa.
Anh quay sang nhìn Minh. Dù hai người không nhìn rõ mặt nhau nhưng Anh vẫn có thể nghe thấy tiếng tim Minh đập thình thịch. Trong lòng cô như có một cái gì đó ấm áp chạy qua, cô khẽ mỉm cười, giơ tay ôm vòng qua người Minh.
Minh đơ người, á khẩu.
Ôm cậu thế này, cô có thể nghe rõ tiếng đập thình thịch của trái tim cậu, ngửi thấy mùi sữa tắm rất nam tính của cậu. Minh rất cao, cô đứng cùng cậu cũng chỉ đến cổ cậu giờ đây đầu cô khẽ ngả xuống vai cậu. Lát sau cô thì thầm:
-Cảm ơn.-Anh nói nhẹ nhàng.
Minh lại đơ luôn tập hai, mặt cậu giờ có thể so sánh với cà chua chín. Cậu không bao giờ có thể hi vọng Anh sẽ ôm cậu thế này, giờ cậu mới biết, lạnh lùng chỉ là cái vỏ bọc của cô. Cậu cứ đứng như vậy, say mê hương hoa anh đào lúc nào cũng thoang thoảng trên tóc cô.
Một lát sau, Anh khẽ thả nơi tay, đi về phía cửa để xuống lầu. Đi được một đoạn cô vẫn thấy Minh đứng như vậy, bèn nói:
-Về thôi, tôi còn nhiều việc phải làm.- Lại giọng lạnh nhạt như thường.
-A, ừ..-Minh sực tỉnh, chạy theo cô xuống lầu.
Vừa rồi chắc cậu mơ quá. Khẽ véo má mình, thấy rất đau, Minh kêu “Á” một tiếng. Anh đi đằng trước ngoảnh lại nhìn cậu, thấy má cậu đỏ một vết, cô nói:
-Vừa rồi cậu mơ đó.
Rồi đi xuống nhà, để lại một tên vô cùng vô cùng…
….Ngơ ngác…..

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 19

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 17

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
CHAP 17: BUỔI PICNIC.
Sáng chủ nhật.
Anh dự định quét dọn nhà một lượt, dạo này lười quá, cũng đã lâu chưa về thăm nhà rồi, thôi đành để lúc khác chứ giờ thì không được. Buộc lại mái tóc, cô buộc thêm một chiếc khăn lên đầu. Vừa cầm cái chổi định quét những cái mạng nhện giăng khắp nhà thì cô nghe tiếng léo nhéo mắng nhau. Giọng cái Tâm, chắc chắn là nó, sao nó lại ở đây? Đang nghĩ cô chợt nghe tiếng nói:
-Good morning, my friend!- Tâm đang đứng ở cửa, cười hớn hở.
-Có chuyện gì vậy? –Anh hỏi xong lại tiếp tục quét.
-Đương nhiên là đi chơi rồi. Hôm nay cậu dọn nhà hả? Bỏ đấy, mai làm, giờ đi ra đây chơi mau.
-Không!

-Làm ơn đi, mình đi picnic. Vào thay đồ đi.
-Không!
-Ủa, sao giờ vẫn đứng đó. Cậu đi thay đồ đi chứ, Anh?
Tay cầm chổi lông gà của Anh cứng đơ. Tên Minh này ở đâu chui ra vậy?
-Cậu đến đúng lúc lắm, Anh nó không đi. – Tâm giả vờ mếu máo.
-Sao không đi? – Minh hỏi.
-Bất ngờ này, biết đâu mà đi.- Anh trả lời.
-Bất ngờ? Tâm, chả phải tối qua cậu nói cậu đã thông báo cho Anh rồi sao? – Minh quay sang Tâm.
-Sorry, tui không cố ý à, tui muốn bất ngờ mà.-Tâm làm bộ mặt cún con.
-Thôi không nói nữa, trễ rồi, Anh cậu đi thay đồ đi, chúng tôi đợi.- Minh nói xong quay sang Tâm- Ra ngoài cổng đợi Khánh đi.
Nghe thấy tên Khánh, mắt Tâm sáng lên:
-Ok, nhanh nha Anh. – nói rồi hai tên quay bước đi luôn.
Ơ, này trời ơi cô chưa đồng ý mà, tụi nó đi mất tiêu rồi.
Hậm hực đi thay đồ. Trong lòng cô đang bực bội. Đi picnic mà không nói trước để người ta chuẩn bị. Bó tay với bọn này luôn.
Bước ra cổng của khu nhà trọ, Anh thấy mấy tên đang đứng chờ mình. Tâm với Minh thì không nói nhưng sao lại có cái tên Khánh kia? Kì lạ.
-Nhanh lên Anh ơi! – Tâm nói.
-Xe đạp đôi hả?-Anh hỏi khi thấy có hai chiếc xe đạp đôi trước mắt mình.
-Đương nhiên rồi, đi nào muộn rồi! – Tâm trả lời Anh xong lập tức leo tót sau xe Khánh.
Khánh cười nhăn nhở nhìn Tâm rồi quay lại nhìn hai người đang đứng nhìn mình như trời trồng.
-Nhanh lên nào! – Rồi hai tên đạp xe vụt đi mất, để lại hai người với những dấu hỏi to đùng trong đầu.
Vài phút sau.
Khẽ lắc lắc đầu, Anh trèo lên phần xe phía sau, nói với Minh:
-Đi thôi.
-ừ, đi nào.
Đi trên đường, Anh khẽ hỏi Minh:
-Cắm trại ở đâu?
-À..một nơi bí mật. Lát cậu sẽ biết.
-ờ…
-Khánh với Tâm dạo này thân nhau vậy? Ở võ đường họ tập cùng nhau hả?
-Ờ..
-Tớ tưởng cô ấy thích Nam cơ mà?
-….
Nhắc đến Nam, Anh không nói gì, chắc Tâm cũng đã nhận ra Nam không thích mình mà thích Anh, nên chắc Tâm cũng từ bỏ. Thật sự thì cô không muốn dây dưa nhiều về mấy vụ tình cảm, và không muốn có rắc rối với tình bạn. Nhưng tại sao lại là lúc này?
-Sao không trả lời? –Minh hỏi.
-Không có gì.
Lại một không khí im lặng. Minh đang nghĩ xem rốt cuộc Nam và Tâm có chuyện gì mà sau có mấy ngày Tâm quay ngoắt 180 độ sang kết thân với Khánh. Nhất định là đã có chuyện gì rồi.
Anh không nói gì chỉ đạp xe. Một ngày đẹp trời, không lạnh cũng không nắng lắm rất thích hợp để đi chơi pic nic như vầy.
*
Sau gần nửa giờ đạp xe, họ cũng đến nơi. Đây là một vùng đất hoang rộng lớn trồng rất nhiều lau. Giữa đám lau có một gò đất nổi hẳn lên. Một cái cây thật cao mọc ở đó, cỏ xanh mướt. Về mùa đông mà được nhìn thấy cảnh này thì thật tuyệt.
-Sao? Thích không?- Minh hỏi khi thấy Anh đứng lặng nhìn khung cảnh trước mặt.
-Rất đẹp. –Khóe môi Anh nở nụ cười nhẹ, cô đi vào chỗ cái cây kia nơi mà Khánh với Tâm đang trải bạt, để lại tên Minh đứng ngơ ngẩn với chiếc xe đạp.
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 17
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 17
Thấy cô đi đến, Tâm nhíu mày hỏi:
-Hai người đi lâu vậy?
-Ờ, làm sao so sánh được với sức mạnh của một số người. –Anh lơ đãng nhìn quanh trả lời Tâm.
-Đẹp không? Hôm trước đi qua đây tớ đã rất thích nơi này, giờ đến lại thấy đẹp hơn nữa.-Tâm cũng nhìn xung quanh, mắt cô dừng lại ở Anh.
-Sao?- Anh lơ đãng hỏi.
-Chuyện anh Nam tối qua…
Anh mở to mắt, chưa biết nên nói gì, lúc đó Minh đến.
-Ai da đói quá, sáng chưa ăn gì.
-Vậy lại đây sắp xếp để ăn đi.-Khánh nhanh nhảu cắt ngang câu chuyện của Anh và Tâm.
-Ừ..
Khẽ mở ba lô, Anh lấy ra một hộp dùng để đựng thức ăn, để vào thảm. Minh hỏi:
-Gì vậy?
-Đồ ăn.
-Cậu làm lúc nào?
-Tối qua.
-Cái gì vậy?
Minh mở hộp ra nhìn. Là kimbap, Anh cuốn rất khéo, nhìn vô cùng tròn trịa và rất..ngon mắt.
-Tối qua ngồi làm chút định để trưa nay ăn, giờ đi picnic thì mang luôn đi.-Thấy mọi người ai cũng nhìn vào cái hộp, cô hỏi tiếp- Không ai ăn được à?
-À không, nhìn rất ngon.-Khánh nuốt nước bọt ực một cái.
-Vậy ăn thôi mọi người.-Tâm vỗ vỗ tay nói.
-ngon quá!
Ăn no rồi. Làm gì đây?
-Ê, kế hoạch chiều là thế nào Tâm? – Minh ngồi dựa vào gốc cây, hỏi.
-Trượt cỏ..-Tâm cười hì hì.
-Woa, I like it! – Khánh giơ ngón tay ra hiệu tôi vô cùng đồng lòng.
Trời thật đẹp. Mới 10h trưa nhưng không nắng. Trời mát mẻ, gió thổi hiu hiu vô cùng dễ chịu, Khánh lôi Tâm dậy nói:
-Đi xuống kia chơi đi.
Tâm nhìn theo chỗ Khánh chỉ, thấy có một cái đu làm từ lốp ô tô, bèn đứng dậy, nói:
-Ok, let’s go.
Hai tên kia đi mất dạng, chỉ còn hai người. Anh ăn no nằm xuống tấm thảm đọc sách rồi ngủ quên luôn, lại để sách lên che kín mặt nữa. Gió mát mẻ, Anh khẽ xoay người, cuốn sách đang úp trên mặt rơi xuống. Minh nhặt cuốn sách lên, hừm “Hạt giống tâm hồn” sao? Xưa nay cậu ít đọc sách nên chẳng biết sách gì với sách gì, nhưng giờ chẳng biết làm gì, đọc cũng được.
- Tình yêu chân thật không phải là vật chất, cũng không phải lãng mạn. Đó chính là chấp nhận với cái đang có, đã có, sẽ có và không bao giờ có. Chúng ta cần một tình yêu như vậy trong đời.
- Tình yêu chân thật không phải là vật chất, cũng không phải lãng mạn. Đó chính là chấp nhận với cái đang có, đã có, sẽ có và không bao giờ có. Chúng ta cần một tình yêu như vậy trong đời.
Đọc xong, Minh mỉm cười. Cuốn sách thật hay! nó nói về những giá trị của cuộc sống. Bên tai cậu còn nghe thấy tiếng kêu vui vẻ của Tâm. Bất giác cậu nhìn sang Anh. Cô vẫn đang ngủ. Khi ngủ mặt cô dễ thương hơn bình thường rất nhiều, không còn nhíu mày cau có mà chỉ là một khuôn mặt bình yên. Hơi thở phập phồng, nhẹ nhàng. Hàng mi cong vút, làn da trắng trẻo, làn môi lúc nào cũng mọng đỏ. Nhìn cô vậy, mặt cậu cứ thế đỏ hết lên.
-Ha ha ha, thật vui quá. – Tâm chạy đến, miệng cười phớ lớ, hai má đỏ bừng.
Nghe tiếng nói khá to, Anh nhíu mày, dần dần mở mắt, từ từ ngồi dậy.
Đưa tay lên dụi mắt, nhìn sang bên cạnh xong cô hỏi Tâm:
-Vui nhỉ?
-Ừ, nè chơi trò đánh đu đó vui thật, mình còn tìm được một tổ chim nữa, có 3 quả trứng nè.
Tâm chìa tay ra, trong đó có 3 quả trứng màu trắng, nhỏ như viên kẹo bi lạc.
-Trứng chim gì vậy?- Minh đưa tay sờ sờ vỏ quả trứng.
Khẽ liếc thấy Minh chạm vào quả trứng, Anh lên tiếng:
-Trứng rắn đó!
Tâm giật mình, đánh rơi mấy quả trứng, nó vừa động đậy. Quay sang Anh hỏi:
-Cậu vừa bảo trứng gì cơ?
-Rắn.
-Cậu làm như mình không phân biệt được đâu là trứng rắn đâu là trứng chim nhỉ?
-Sắp nở rồi, đập ra mà xem.-Anh nói trong khi đưa tay ra với cuốn sách.
Tâm tò mà cầm quả trứng lên. Nó lại tiếp tục động đậy, cô đứng dậy ném một phát vào cục đá gần đó. Và… một con vật màu đen, nhỏ như cái tăm từ từ bò bò trên tảng đá.
-AAAAAAAAAAAAAA Rắn………………..- Tâm giật mình la lên, chui ra sau lưng Minh – đừng lại gần đây, ta ghét chúng mày…
-Ha ha, chỉ là con rắn con thôi mà.-Minh cười.
-Không………hu huh u.
-Khóc rồi.- Anh liếc mắt nhìn Tâm.
-Có chuyện gì vậy? – Khánh từ đâu chạy đến.
Tâm lập tức chạy đến, níu tay Khánh chỉ chỉ:
-có rắn .
-Rắn? đâu?
-Trên tảng đá đó.
Khánh nhìn thấy cái con vật bé tí đó, rồi cậu bật cười:
-Ha ha. Chỉ là cái con bé tí này thôi mà, haha..
-Không được cười…-Tâm nghiến răng, đuổi đánh Khánh.
Nhìn họ đùa nhau Anh khẽ lắc đầu. Tính con bé Tâm này, sáng nắng chiều mưa. Thật khó chiều.
Chiều đi trượt cỏ.
Chơi trò này mới vui làm sao! Tâm với Khánh cười suốt. Minh cũng cười. Anh thì thỉnh thoảng buồn cười lắm mới khẽ nhếch mép chút. Nhưng công nhận, thật là vui.
Đồi dốc thoai thoải, trượt vô cùng thú vị nha.
*
5h chiều.
Sau khi vui chơi thoải thích, 4 người bắt đầu ra về. những tia nắng của mùa đông thật dịu dàng. Sau khi trả xe đạp, Tâm và Khánh đã đi đường khác về. Minh và Anh đi bộ đến bến xe buýt. Tình hình là chỗ này cách xa nhà trọ của Anh gần 20 cây số.
Đứng ở bến xe buýt, thấy cảnh vật quen thuộc. Sau khi chắc chắn là mình đã biết đây là đâu Anh khẽ bảo Minh:
-Cậu về trước đi nhé.
-Hả? cậu đi đâu? – Minh ngạc nhiên.
-Nhà tôi ở gần đây.
-Nhà cậu?
-ờ, tôi muốn về chào bố, từ lần lên học tôi chưa có về nhà.
-Vậy, tớ đi cùng cậu.-Minh vui vẻ nói.
-Không cần.-Anh nhíu mày nhưng có vẻ như Minh chẳng hề để ý.
-Đi nào. –Rồi cậu kéo khuỷu tay cô- Hướng này đúng không?
-Ờ…

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 18

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 16

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***


CHAP 16: “TÌNH YÊU KHÔNG HỀ CÓ LÍ DO!”
“Không phải chứ?????????” Miệng Anh đang há hốc ra, mặt toàn vạch thẳng (- o -lll) nhìn lại Nam. Không phải cậu ta say quá nói lảm nhảm chứ? Vừa hôm trước là tên Khánh, hai anh em nhà này thật khiến người khác khó xử mà. Trời ơi, cô phải làm gì đây? Trước hết phải bình tĩnh, đúng bình tĩnh thoát ra khỏi cái gọng kìm này đã. Nghĩ vậy cô lập tức đứng dậy nhưng chả dễ như tưởng tượng, sao ngủ mà lại ôm chặt thế này????? Nguyễn Ngọc Nam, tôi nguyền rủa anh, có thả tay ra không?????????. Đó chỉ là ý nghĩ thôi, giờ phải dùng hành động vậy, một phát hất mạnh tay Nam ra rồi túm lấy hai cổ tay cậu ta, từ từ đặt xuống, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. (Vừa đánh vừa xoa, chậc chậc)
Vừa đặt tay Nam xuống, Anh khẽ đứng thẳng người nhón chân bước ra ngoài. Vừa quay đi lại có người túm cổ tay cô. Thật ức chế! Cô quay người lại nhìn. Nam đã tỉnh, tay cậu vẫn đang nắm tay cô, ánh mắt mông lung, cậu hỏi:

-Vừa rồi tôi có làm gì sai hả?
-Ờ..Không..-Anh hơi lúng túng chút.
-Tôi…nói gì sai? Em cứ nói đi. –Nam đã nhận ra sự lúng túng của cô, cậu lại hỏi.
-anh nói…-Anh nhìn vào Nam- anh thích tôi.
Mắt Nam mở to hết cỡ (0.0) á khẩu luôn. Khẽ thả tay cô ra, cậu không nói một lời nào, hay đúng hơn là không biết nói gì, cậu chỉ nhìn xuống cái chậu nước cùng khăn mặt.
Anh cũng nhận ra sự bối rối của Nam, cô nói:
-Không sao, lúc đó anh say, tôi cũng không để ý làm gì, anh không phải lo, giờ thì…tôi ra ngoài trước.
Anh quay người bước ra cửa, vừa đi được hai bước, cô lại nghe thấy giọng của Nam:
-Vậy..nếu tôi nói…tôi thích em..thì sao?
-Anh…vẫn say hả? – Không quay lại, cô hỏi Nam.
-Tôi hoàn toàn tỉnh táo. –Nam nhìn bóng lưng của cô, nói chắc nịch.
Mãi một lúc sau cô mới lên tiếng:
-…Tại sao vậy?
Lại một không khí im lặng. Thời gian từng phút trôi qua, lúc sau Nam nói:
-Em đã bao giờ nghĩ rằng…tình yêu có lí do chưa?
anh nhất định làm em yêu anh - chương 16
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 16
-Tôi biết, tình yêu không bao giờ có lí do cả, tôi thích em và chỉ vậy thôi, em hiểu không?
-…
-Tôi biết, em khó có thể chấp nhận ngay tôi, tôi sẽ đợi…đến khi em chấp nhận tôi.
-…
-Nhưng từ giờ đến lúc đó, tôi hi vọng, em sẽ vẫn đối xử với tôi như trước kia. Vẫn coi tôi là một người bạn tập, chỉ cần em để ý tôi một chút..tôi chỉ mong như vậy.
Vẫn im lặng. Một vài phút sau, cô lên tiếng:
-Tại sao lại là tôi? – Anh quay lại, mắt nhìn vào Nam.
Nhìn cô, Nam khẽ nói:
-Vì em lạnh lùng, vì em thờ ơ, vì mọi thứ…Anh à, em biết không? Mỗi lần đôi mắt em nhìn tôi, tôi cảm thấy bối rối, tôi…
-Tôi lạnh lùng, tôi thờ ơ…vậy sao anh lại thích tôi? Anh có thể thích người khác mà? – Ngắt lời Nam, Anh nhíu mày hỏi.
-Tôi nói với em rồi, tình yêu không hề có lí do.!
Lại im lặng.
-Tôi về trước. –Anh khẽ quay người, và…
Nam đứng dậy, ôm cô từ phía sau, cậu nói:
-Nếu những lời vừa rồi của tôi, khiến em khó xử, vậy thì…hãy quên nó đi. Hãy đối xử với tôi như trước kia, và quan trọng hơn…đừng né tránh tôi.
-Né tránh? – Anh hỏi lại.
-Phải, hãy coi tôi là người em có thể nghĩ đến trong lúc khó khăn, có thể tôi không giỏi an ủi, tâm sự, nhưng tôi sẽ là chỗ dựa vững chắc cho em.
-…
Không thấy cô trả lời, Nam khẽ buông lơi tay, quay đi rồi nói:
-Muộn rồi, em về đi, về tối muộn sẽ nguy hiểm đấy. Xin lỗi giờ tôi không thể đưa em về được.
-Chào anh.
Nói rồi không quay đầu lại, cô quay ra cửa, bước thẳng. Nam nhìn bóng cô khuất sau cánh cửa mới đi vào phòng tắm, thầm nghĩ, cậu sẽ không bao giờ động đến rượu nữa.

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 17

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 15

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***

CHAP 15: ….
Sau gần 15’ cõng cái tên nặng như cùm này, chân cô bắt đầu có cảm giác run lẩy bẩy. Đến nhà Nam chỉ có mỗi bà giúp việc. Bố mẹ cậu đã đi công tác tuần trước, vẫn chưa về. Nhà hiện tại chỉ có hai anh em cùng một bà giúp việc. Bà giúp việc thì đã đứng tuổi, tối nào cũng đi ngủ sớm nên giờ phải tự xoay sở thôi.
Đưa Nam vào phòng, vừa nhìn thấy cái giường cô lập tức ném cậu ta xuống. Đưa tay lên xoa vai, nghiêng cổ, nghe tiếng kêu lạo xạo, răng rắc. Cô khẽ bước ra ngoài.

Tâm bước vào, mang theo một chậu nước ấm, nhúng chiếc khăn mặt vào nước rồi khẽ lau mồ hôi cho Nam. Vì chưa phải chăm sóc ai bao giờ nên Tâm hơi vụng về với những việc như thế này. Nam hơi nhíu mày tay đưa lên quờ quạng, vừa nắm vào tay Tâm lập tức gạt phắt ra.
anh nhất định làm em yêu anh - chương 15
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 15
Tâm sững sờ, cánh tay bẽ bàng dừng trên không, dần dần thu về. Cô trầm ngâm để cái khăn cạnh chậu nước bước ra ngoài.
Khánh và Anh đang ngồi ở phòng khách, nhìn thấy Tâm đi ra gương mặt không mấy vui vẻ, cậu khẽ gọi:
-Tâm, lại đây lát.
Tâm giật mình bước đến. Khánh quay sang Anh bảo:
-cậu vào xem anh Nam giúp tớ chút được không?
Anh khẽ gật đầu rồi đứng lên đi vào phòng Nam.
Anh vừa đi khuất, Khánh lên tiếng nói:
-Buồn nhỉ?
-Hả?- Tâm giả vờ ngơ ngác.
-Không phải dấu, trên mặt cậu có chữ “Buồn” to tổ trảng kìa.
Tâm giơ tay lên trán sờ sờ, thấy vậy Khánh cười:
-Đùa thôi, cậu dễ bị lừa quá!
-Không phải…-Mặt Tâm xị xuống- Hình như anh cậu có đối tượng rồi.
-Ưm..-Khánh gật đầu đồng tình.
-Đối tượng là Anh mà cậu có vẻ không buồn nhỉ? –Tâm hỏi.
-Chả hiểu tại sao lại không thấy buồn..-Khánh cười – anh mình thích cô ấy chứ có phải cô ấy thích anh mình đâu mà phải buồn.
-Chậc. – Tâm tặc lưỡi, lầm bầm- Quả nhiên đầu cậu ta chỉ tương xứng với lũ trẻ con..
-Lầm bầm gì đấy?
-Đâu có gì, hì hì..
-Nghi quá nghe…-Khánh nhìn Tâm bằng nửa con mắt, ngờ vực.
-Đã bảo là không có gì mà.-Tâm gắt.
-Ùi! –Khánh giật mình – Đúng là có tật giật mình.
-Im lặng đi –Tâm véo má Khánh, nghiến răng nghiến lợi mắng.
-Ui………….đau.
-Ha ha –Tâm bật cười, nói chuyện với tên nhóc này thật là vui.
Anh bước vào phòng. Ở đây mà vẫn còn nghe thấy cười của hai tên kia. Vui vẻ thế không biết! Khẽ lắc đầu cô bước vào phòng. Nam nằm trên giường, mồ hôi vã ra, chân tay quơ quàng loạn xạ. Haizz..thật tình đã không biết uống lại còn.
Nhặt chiếc khăn lên, nhúng nước nóng rồi khẽ lau mồ hôi trên trán cho Nam. Nhẹ nhàng nhẹ nhàng giữ chân tay cậu cho cậu không tiếp tục quẫy đạp. Đắp chiếc chăn lên cho cậu, xong cô khẽ đặt tay lên trán cậu. Không sốt. Nghĩ vậy cô định rút tay lại thì…
Nam mơ màng. Cậu cảm thấy có một bàn tay đặt lên trán mình. Bàn tay nhỏ, ấm áp. Khi bàn tay đó sắp rời đi, cậu theo phản xạ đưa tay lên túm vào cổ tay người đó, kéo mạnh xuống.
Bị giật mình, Anh mất đà ngã thẳng lên người Nam. Lồm cồm bò dậy, cô nhăn nhó nghĩ thầm rằng có phải Nam đang say hay không mà khỏe như trâu vậy. Vừa chống tay vào người Nam để đứng dậy, cậu lại kéo cô xuống, dùng hai tay ôm thật chặt, giọng nói cũng mơ hồ, ấm áp: “ tôi yêu em…Hoàng Anh”

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 16