Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Nhật ký chia tay - Chương 01

Tên tác phẩm : Nhật ký chia tay
Tác giả: Lâu Vũ Tình
Thể loại: Truyện teen, truyện tình cảm
Chương 1:

Phía trước cửa sổ mưa rơi xuống đất tí tách lộp độp, thời tiết cứ mưa dầm kéo dài đã một ngày.

Lương Tâm Ảnh ngồi bên cửa sổ, những giọt mưa chảy xuống, đầu ngón tay vô tình vẽ trên làn sương mờ mờ trên tấm kính, thẳng đến khi kính cửa sổ tràn ngập, tràn ngập một cái tên duy nhất –

Nhậm Mục Vũ.

Cô kinh ngạc dừng tay, nét môi hiện lên chút khổ sở, cười chua chát yếu ớt.

Đáy lòng, đã khắc sâu cái tên này.

Yêu nhau bảy năm, cảm tình không phải nói hết là hết được.



Kim đồng hồ vừa điểm ở con số mười, bên ngoài cửa đồng thời truyền tới tiếng mở khóa.

“Ăn cơm chưa?”. Nhậm Mục Vũ đứng ở bậc cửa, cởi áo khoác ướt trên người ra, quay đầu hỏi cô.

“Chưa”. Cô miễn cưỡng trả lời, không buồn nhúc nhích một chút.

Con chó nhỏ giống Pomeranian tên Luck nuôi được hai năm thấy anh vào cửa liền phóng qua, nhiệt tình hơn cả bạn gái anh là cô.

Nhậm Mục Vũ ôm con chó vào lòng, nhìn cô một cái, tới trước phòng tắm tìm khăn mặt lau nước mưa trên tóc, rồi mang theo cái mền mỏng, đắp lên người ai đó đang nằm trên sofa.

“Gần đây thời tiết chuyển xấu, ra khỏi nhà nhớ mặc quần áo ấm vào, cẩn thận đừng bị cảm”.

“Ừm”. Nghe quá nhiều lần, cô đã không còn cảm giác gì nữa.

“Có muốn ăn gì không?”.

“Gì cũng được”. Trên thực tế, cô không muốn ăn gì hết.

Đặt chú chó nhỏ vào lòng cô, nó kêu ư ử khổ sở, kháng nghị.

Anh mở tủ lạnh, đồ ăn bên trong không còn gì nhiều.

Nhậm Mục Vũ tận dụng toàn bộ đồ còn sót lại trong tủ lạnh, nấu một tô cháo hải sản mỹ vị, trong đầu âm thầm nghĩ, ngày mai nên bỏ thời gian đi chợ mua ít đồ.

“Còn nóng, ăn đi”.

Lương Tâm Ảnh động thân mình, ăn từng muỗng từng muỗng, xuyên qua làn khói lượn lờ trong không khí, nhìn anh dọn dẹp phòng bếp, thuận tay dọn luôn phòng khách, thấp giọng dặn dò. “Cơm có mùi lạ lắm, chắc là thiu rồi”.

Đây là nhà cô, mà anh so với cô còn giống chủ nhân hơn.

Anh luôn như thế, mọi việc vặt trong cuộc sống đều chuẩn bị sẵn sàng tươm tất cho cô, cho tới bây giờ chưa từng làm cô phiền lòng.

Nhưng mà anh có biết không? Cái cô muốn, không phải một quản gia toàn năng, mà là một người đàn ông ôn tồn, để cô có cảm giác mình được yêu…

Chỉ là, một câu yêu đương anh cũng tiết kiệm không nói ra miệng.

Cô đã muốn nhớ không nổi lần cuối cùng anh nói yêu cô là khi nào…

“Không ngon à?”. Thấy cô bưng tô cháo thẫn thờ, Nhậm Mục Vũ thực tự nhiên nhận lấy phần còn thừa, múc cho Luck một chén, cả hai một người một chó cùng nhau ăn cháo thừa.

“Vũ –”.

“Ừ?”. Anh đáp nhẹ, thả Luck tới góc nhà ăn cháo.

“Anh có yêu em không?”. Không biết vì sao, cô xúc động muốn hỏi câu này.

Anh cụp mắt, cười cười, không nói.

Lại như vậy!

Mỗi lần cô nhắc tới chuyện này, anh chỉ ôn nhu nhìn cô và cười, không nói câu nào.

“Anh, có yêu em không?”. Cô chuyên chú nhìn anh, lặp lại một lần nữa.

Anh vẫn cười, khẽ vuốt mái tóc dài mềm mại của cô. “Tính trẻ con!”.

Ánh mắt của anh rất bao dung, ngữ khí sủng nịch, thật giống như – cô là đứa trẻ hay giận dỗi.

“Em hỏi, anh yêu em hay không yêu em!”. Cô đề cao âm lượng, cảm xúc như nước lũ vỡ đê.

Phát hiện thái độ của cô khác hẳn ngày thường, anh thu hồi nụ cười, nhíu mày nhìn cô. “Làm sao vậy?”.

Cô còn có thể làm sao? Người yêu mà ngay cả một câu yêu cô cũng không muốn nói, cô còn có thể làm sao đây?

“Không có gì”. Vô lực rũ mắt xuống, không hiểu là thất vọng, hay còn gì khác. “Lễ tình nhân năm nay – ”.

“Anh còn việc ở phòng khám”. Anh nhìn cô áy náy.

“Không sao cả”. Cô cười có chút gượng gạo. “Không cần phiền anh đâu”. Không bao giờ cần nữa…

Nhậm Mục Vũ há hốc mồm, định nói gì đó lại thôi.

“Em nói trong điện thoại có việc muốn nói với anh mà”.

“Ừ”. Cô rút ra trên bàn điện thoại một lá thư, lặng lẽ đẩy tới.

Nhậm Mục Vũ nhìn cô kỳ quái, đang định mở thư ra đọc, cô lại ngăn anh. “Về nhà hãy đọc”.

“Được”. Không hỏi vì sao, anh nghe lời thu lại bức thư, đứng dậy. “Không còn sớm nữa, anh về đây”.

“Ảnh?”. Anh cúi đầu, cô nắm chặt lấy năm ngón tay anh không buông.

“Hôn em”. Cô ngước mắt yêu cầu.

Nhậm Mục Vũ cười khẽ, cúi người chạm nhẹ vào môi cô, vốn định hôn nhẹ chuồn chuồn lướt nước, không đoán được cô khác hẳn ngày thường, ôm lấy gáy anh, hôn thật cuồng nhiệt.

Anh thở dốc, bị lưỡi cô tiến sâu vào trêu chọc làm nhiễu loạn thần trí, há miệng triền miên cùng cô.

Hô hấp điên cuồng, tim đập loạn xạ, nhiệt độ cơ thể vì nụ hôn đó mà nóng bừng, hai tay theo bản năng ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của cô, thuận thế tiến tới bộ ngực mềm mại…

“Đừng!”. Anh tỉnh lại đúng lúc, thoát ra khỏi vòng dục vọng cuồng nhiệt đang quấn chặt, liên tục thở hổn hển mấy hơi.

Nếu còn tiếp tục, muốn ra khỏi cửa đêm nay quả thực là người si nói mộng.

“Anh thật sự phải về, sáng mai có ca mổ quan trọng, cần phải nghỉ ngơi cho tỉnh táo”.

“Thư, nhớ đọc nó”.

“Ừ”.

“Đi đường cẩn thận”.

“Ừ”.

“Nhớ mang dù theo”.

“Ừ”.

Anh luôn ít lời.

Đã không còn lời nào để nói, cô rốt cuộc buông tay, nhìn anh đi tới cửa –

“Vũ!”. Cô bật dậy, thảng thốt kêu lên.

Nhậm Mục Vũ nghiêng người ngoái đầu lại, đợi nghe.

“Hẹn gặp lại”. Thật sự… Hẹn gặp lại…

Nhậm Mục Vũ thoáng ngẩng ra, Tâm Ảnh chưa từng nói ‘hẹn gặp lại’ với anh bao giờ. Anh đăm chiêu suy nghĩ, nhìn cô một cái, cụp mắt, gật đầu.

Nhìn anh bước ra khỏi cửa nhà mình, nước mắt Lương Tâm Ảnh nhịn hồi lâu rốt cuộc chảy xuống.

Cô biết cô sẽ đau lòng, sau khi quyết định làm như vậy, sẽ biết được bản thân rồi cũng đau lòng, dù sao, anh là người đàn ông đầu tiên cô yêu trong cuộc đời này.

Nhưng, không đoán được nước mắt lại trào ra như vỡ đê, như bài sơn đảo hải*…

(*bài sơn đảo hải – 排山倒海 = dời núi lấp biển)

Cô không bao giờ muốn xa rời anh, tình cảm cô dành cho anh so với dự đoán của cô còn sâu đậm hơn.

Quen biết anh từ lúc học Đại học, đã bên nhau từ đó tới bây giờ, cả một khoảng thời gian dài như thế, với biết bao kỷ niệm, đủ làm anh trở thành một dấu vết sâu đậm trong lòng cô, dù là nụ cười, hay là nước mắt.

Còn nhớ rõ – lúc trước, bọn họ quen nhau thế nào, làm sao kết giao?

Anh là sinh viên tài năng của hệ Y học, từ lúc cô bước chân vào trường, danh tiếng “Nhậm Mục Vũ” đã như sấm dội bên tai.

Nghe nói, thành tích thời trung học của anh rực rỡ tới nỗi giáo sư sẵn sàng viết giấy đề cử cho anh, nhưng anh vẫn kiên trì tham gia kỳ thi, hơn nữa còn không phụ sự mong đợi của mọi người giành lấy ngôi vị thủ khoa.

Trong suốt quá trình học, chỉ cần môn học nào anh tham dự, giáo sư bộ môn sẽ mừng rỡ rơi lệ, còn hô to. “Học trò đắc ý dường này, làm sao cầu được”.

7 năm khoa Y, anh chỉ cần 4 năm đã hoàn thành xong học phần.

Nghe sự tích truyền kỳ về anh, không ai không cảm thấy hứng thú với anh.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, là trong vũ hội trường.

Rất kỳ quái, anh tới tham gia vũ hội, nhưng không khiêu vũ.

Đương nhiên không phải vì thiếu bạn nhảy, cái gọi là tài tử giai nhân thì hễ là tài tử ắt sẽ có giai nhân ái mộ, huống chi danh tiếng anh vang dội, được vinh danh là truyền kỳ của khoa Y, các cô gái đẹp ngưỡng mộ anh còn phải nói?

Nhưng anh chỉ lẳng lặng đến, lẳng lặng đi, khéo léo từ chối lời mời khiêu vũ từ các cô gái.

Cái đó và Thái Công* câu cá có khác gì nhau? Để người ta nhìn thấy được, mà ăn không được, rớt nước miếng đầy đất, thật là đáng ghét!

(*Thái Công = Khương Tử Nha)

Cảm giác đầu tiên về anh trong cô là – cao ngạo, quái gở.

Vì khó chịu, cô không thèm hùa theo đám bạn học đổ tới nơi đó xem ai có bản lĩnh mời được anh.

Gặp anh chính thức là khi anh đang thực tập lâm sàng năm cuối.

Bạn cùng phòng của cô nửa đêm đau bụng lăn lộn, làm cô sợ muốn chết, vội vàng đưa ngay vào bệnh viện, ngay lúc cô đang hoang mang lo sợ, không biết nên làm gì mới tốt, tiếng nói trầm ấm dịu dàng ấy đã giải cứu cô.

“Có gì cần tôi hỗ trợ không?”.

Giống như nhìn thấy cứu tinh, cô ngẩng đầu, vội vàng nắm lấy anh. “Bạn cùng phòng của tôi… Cô ấy, cô ấy đau bụng…”.

“Đừng nóng vội, có mang theo chứng minh hay giấy tờ tùy thân không?”.

Ơ? Nói thật ra lúc đó hoảng quá, cô cũng không xác định có mang hay không nữa, may mắn ông trời phù hộ, tất cả giấy tờ của cô bạn đều ở trong túi xách.

“Được rồi, cô cứ tới quầy điền giấy tờ trước đi, việc còn lại cứ giao cho tôi. Quẹo trái ở phía trước, biết chưa?”.

Cô chỉ có thể ngơ ngác gật đầu.

Sau đó thế nào, cô không còn ấn tượng gì nữa, chỉ nhớ được tiếng nói dịu dàng ấm áp ấy…

Không biết qua bao lâu, một ly cafe nóng hổi bốc khói đưa đến trước mặt cô, cô ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh.

“Uống ly cafe nâng cao tinh thần đi, cô thế này làm sao chăm sóc được bạn cô, đúng không?”.

Hơi nóng của cafe thấm qua ly giấy, truyền đến đầu ngón tay, khi đó, trong lòng cô thật cảm động.

“Anh đều đối tốt với mọi bệnh nhân như vậy sao?”. Rất kỳ quái, rõ ràng đang định nói cảm ơn, nhưng miệng lại thốt lên câu ấy, muốn dừng cũng không dừng được.

Từ trong mắt anh, cô thấy được một chút kinh ngạc.

“Cô đâu phải bệnh nhân”.

Cho nên? Đối tốt với cô hết sức, là do bổn phận hay do gì?

Cô nghĩ không ra.

“Anh đang thực tập ở đây?”. Cô nhìn áo blouse trắng trên người anh.

“Ừ”.

“Xoay sở được không?”.

“Hoàn hảo, không tính là quá bận”.

Trong tay anh cũng có ly cafe tương tự, uống một ngụm, còn nói. “Bạn cô là viêm dạ dày cấp tính, đừng lo, không cần quá lo”.

Cô vừa định mở miệng, một nữ y tá đã nhanh chạy tới chỗ họ, giọng nói gấp gáp. “Bệnh nhân ở phòng 209 lại trở chứng, kiên trì nói chỉ để mình cậu thay băng”.

“Người bị tai nạn xe cộ gãy xương phải không?”.

“Đúng rồi”.

Anh thở dài. “Tôi đi ngay”.

“Nhậm Mục Vũ!”. Không biết vì sao, lúc ấy cô không chút suy nghĩ, bật thốt lên gọi anh.

Anh dừng bước, quay đầu nhìn cô.

“Tôi còn có thể gặp lại anh không?”. Đêm nay cái miệng đúng là không chịu sự kiểm soát, cô bỏ mặc nó chẳng thèm quản nữa, cho nó tự sinh tự diệt, hồ ngôn loạn ngữ* đi.

(*hồ ngôn loạn ngữ = ăn nói hồ đồ lung tung)

“Đương nhiên, phòng bệnh của bạn cô là do tôi phụ trách”.

“Vậy à”. Cô nhẹ nhàng thở ra.

Khi đó, cô cũng không hiểu, vì sao cô cứ hỏi liên tiếp mà anh không thấy kì quái? Còn trả lời mới lạ chứ!

Mãi cho đến sau này hậu tri hậu giác nhớ tới – thái độ của anh đối với cô, cũng không hề tỏ ra xa lạ!



Suốt thời gian đó, chỉ cần không có lịch học cô sẽ chạy tới bệnh viện, gặp anh thì tán gẫu vài câu.

Bạn cùng phòng còn cảm động nói với cô. “Tâm Ảnh, mình không ngờ hóa ra cậu thương mình như vậy, đúng là hoạn nạn mới gặp chân tình”.

Thương cô ấy?! Thật sự là @#$%…

Cô trực tiếp quăng đi một cái nhìn xem thường, con nhỏ này nói chuyện đúng là sến nổi da gà.

Đúng rồi, nếu nó đã hiểu lầm thì cô cần gì phải chối?

Có một lần gặp được chị y tá lần trước, hàn huyên vài câu, chị ấy nói cho cô biết, tuy rằng Nhậm Mục Vũ chỉ là bác sĩ thực tập trong bệnh viện, nhưng nổi tiếng săn sóc bao dung bệnh nhân, bất luận nam nữ lão ấu đều thích anh, mọi người thực chờ mong anh lấy được tấm bằng y, chính thức làm bác sĩ trong bệnh viện, nhất định là phúc cho tất cả bệnh nhân.

Phải không đó? Hồi anh ta ở trong trường đại học đối xử với người ta vừa xa cách vừa lãnh đạm.

Chị y tá nói, đó là do chưa biết rõ con người anh, mới hiểu lầm anh như thế. Thực ra, anh là người vừa mềm lòng lại hiền lành! Bà thím điêu ngoa ở phòng 209 lần trước chính là vì như vậy mới sinh lòng ái mộ, chỉ muốn gặp anh, luôn lấy chuyện không chịu thay băng ra uy hiếp đổi người, nhưng anh chưa từng biểu hiện nửa phần hờn giận, còn cười cười nói với bà ta. “Lần sau nếu cháu không ở đây, cô cứ để y tá thay băng cho cô nhé? Đừng đùa bỡn với thân thể mình”.

Sau khi nghe xong, bà ta còn áp tay lên giữ ngực, chắc chắn là bị cảm động sắp rớt nước mắt.

Khi cô rời khỏi bệnh viện vừa vặn là lúc anh tan tầm, cô đánh bạo hẹn anh đi ăn khuya, vậy mà anh cũng đáp ứng.

Ăn xong, anh khăng khăng muốn đưa cô về, hai người bước chậm lặng yên dưới ánh trăng.

“Anh biết tôi là đàn em của anh khi nào?”.

Anh dừng chân, dùng vẻ mặt kì quái nhìn cô.

“Vốn đã biết sao?”. Không thể nào? Dù sao cô chính xác cũng không phải đàn em, khác khoa, lại khác buổi, cả một khu đại học lớn như vậy, tám trăm năm chưa gặp được nhau một lần.

Anh thản nhiên trả lời cô. “Có ấn tượng chút chút”.

“Chút chút là cỡ nào?”.

“Có gặp qua vào lần trong trường, còn có lần trong tiệc khiêu vũ cuối khóa”. Ngập ngừng, anh bổ sung. “Em rất bắt mắt”.

Wow, đúng nha! Sao cô chẳng có ấn tượng gì?

“Những lời này thật không thành ý”. Cô rầu rĩ nói. Nhân vật hoàng kim lóng lánh của trường nói mình “bắt mắt”, có phải đang chứa 10 phần châm chọc?

Mặc kệ, cứ hưởng thụ là được.

Đưa cô về lại kí túc xá, cô không hiểu chuyện gì xảy ra đột nhiên gọi to. “Nhậm Mục Vũ!”.

“Ừ?”.

“Sáng sớm ngày mai, đi xem mặt trời mọc với tôi, được không?”. Lấy cớ giỏi lắm, ngay đến cả cô cũng muốn phỉ nhổ chính mình.

Có trời mới biết, tám trăm năm rồi cô chưa từng thấy mặt trời nó mọc thế nào, buổi sáng không phải đi học, bình thường cô phải nướng tới cháy mông mới dậy ra ngoài kiếm đồ ăn.

Anh trầm ngâm một chút, không hiểu là khó xử hay đang vận công phu cự tuyệt ra mặt, chỉ nghe anh nói sau đó. “Sợ không được, buổi sáng có ca mổ, tôi phải tới, chắc là không kịp”.

“Cái đó, mặt trời lặn cũng rất đẹp, tôi vẫn mong…”.

“Lần khác, được không? Ngày mai tôi thật sự rất bận, không dứt ra được”. Anh nói ngại ngùng.

Nói gì thêm nữa, chẳng lẽ rủ đi ngắm cảnh đêm. Da mặt cô không đủ dày, chịu không nổi hết lời từ chối này đến lời từ chối khác đâu.

Thật rõ ràng, không phải sao?

Anh ta từ chối mình.

Không cần nói rõ, cô cũng không phải loại ngu ngốc, tất nhiên nghe ra ý ám chỉ trong đó.

Tình cảm vừa mới nảy mầm đã bị nhổ tận gốc, cô khổ sở mất ngủ cả đêm.

Ngày hôm sau, cô hạ quyết tâm, mai táng phần tình cảm non dại không được hoan nghênh này, khi đi bệnh viện cũng cố ý tránh thời gian làm việc của anh, giảm bớt cơ hội chạm mặt, miễn cho vừa thấy anh lại suy nghĩ kì quặc, trong tâm bất chính.

Bạn cùng phòng của cô vốn ái mộ Nhậm Mục Vũ, xuất viện xong lại càng mê mẩn anh, suốt ngày Nhậm Mục Vũ này, Nhậm Mục Vũ nọ, nói anh nào là chăm sóc cẩn thận bao nhiêu, tính tình ôn hòa bao nhiêu, kiên nhẫn với bệnh nhân bao nhiêu, còn đáng yêu cực kì…

Nhìn đi, quả nhiên anh ta tốt với hết thảy mọi người, là cô suy nghĩ quá nhiều mới có thể ngu ngốc nghĩ rằng cô đặc biệt hơn người.

Tự mình đa tình, đáng đời!



Nhưng mà người khi đã xui xẻo rồi thì chuyện gì cũng có thể xảy ra!

Cô xác minh lại câu nói này lần nữa.

Gần đây thời tiết không ổn định, cô bị cảm nhẹ, cứ tưởng cảm xoàng không đáng lo, chờ nó tự khỏi, cơ thể cô từ bé đến lớn chiêu này luôn hữu hiệu.

Nhưng cô không hiểu được, hệ miễn dịch của cơ thể cũng bị ảnh hưởng, cảm xoàng kéo dài thành buồn ngủ, nước mũi chảy ròng ròng, cộng thêm sốt cao, tắt tiếng, mắt mở không lên, đành phải nhận mệnh đi gặp bác sĩ.

Ban đầu tính chỉ đến phòng khám gần nhà khám sơ rồi mua thuốc, không nghĩ tới vừa qua đường, tên chết tiệt lái xe bỏ mắt ở nhà kia không cứ nhằm hướng mình mà chạy, hại cô vì tránh hắn ta mà ngã dúi dụi, đen đủi – cô, bị, trật, chân!

Năm nay nhất định là cô phạm trúng thái tuế, số mới đen kìn kịt như vậy.

Hay rồi, đi không được.

Thuận tay bắt taxi, vì tiết kiệm tiền đành phải tới bệnh viện gần nhà nhất, mà tới đó thì, khả năng đụng phải Nhậm Mục Vũ cực kì cao.

Cô đã cố gắng lắm để không chạm mặt anh, mà có chạm cũng không phải trong tình huống này, cô thể, cô không có ý định ti bỉ vô sỉ muốn tranh thủ sự thương hại của anh, nhưng vẫn gặp bộ dáng anh cau mày không vui.

“Tôi biết hiện tại mình trông không tuyệt vời chút nào, nhưng không cần anh trưng bản mặt sống không bằng chết đó ra nha”. Aiz, thật không xong, giọng mình nghe như vịt đực.

“Cô Trương, phiền cô đưa cô ấy tới bác sĩ Vương khoa nội khám dùm tôi, cô ấy là bạn tôi”. Anh trực tiếp lấy giấy tờ trong tay cô, đứng lên sắp xếp.

Cái thái độ gì thế! Tốt xấu cũng phải để ý tới tôi một chút chứ? Đồ khinh người!

Khám xong, vừa vặn nghe được anh nói. “Tôi đưa bạn tôi về đã”.

Cô làm bộ không nghe, bước nhanh rời đi – tuy rằng cổ chân không cử động được, hại cô phải cà nhắc.

“Tâm Ảnh!”.

Gì? Kêu mình sao?

Cô vẫn muốn tiếp tục giả điếc, nhưng tiếng gọi kia –

Đây là lần đầu tiên anh ta gọi tên cô, ngắn gọn, còn – chết tiệt, gọi dễ thương quá!

“Tôi đưa em về”.

“Cảm ơn, tôi chưa tàn phế”.

“Chưa tàn phế, nhưng sốt 38 độ cộng thêm rạn xương vì ngã”. Anh thuyết minh thêm.

Cô nghe được nghiến răng nghiến lợi.

“Ha ha!”. Tuyệt chiêu thứ nhất của con gái chính là tiểu lý tàng đao*. “Làm bác sĩ nhàn như vậy sao?”.

(*tiểu lý tàng đao = dấu dao trong lời ;)) )

“Tôi chỉ là bác sĩ thực tập”. Anh còn sửa lưng.

Cái đó không phải trọng điểm được không? Cô thật muốn té xỉu.

“Được, bác sĩ “tương lai” cũng không có nghĩa vụ phục vụ bệnh nhân tận nhà đi?”.

“Đúng là không có, nhưng chúng ta là bạn bè, quan tâm nhau hẳn là phải?”.

Thật là cô nói một câu, anh trả một câu!

“Ai cần anh quan tâm!”.

“Tôi lo lắng”. Anh cúi đầu, thốt ra một câu.

Cô tròn mắt, nói không nên lời.

Tên đàn ông khốn nạn, đừng có lạm dụng lòng thương hại của anh có được không? Sẽ chỉ càng làm tôi tổn thương thêm! Không thích người ta thì đừng hại người ta ăn dưa bở chứ!

“Chân còn đau không? Muốn tôi bế em không?”.

“Có người muốn luyện cơ tay, tôi từ chối làm sao nhìn được?”. Vốn chỉ thuận miệng châm chọc, không ngờ anh thật vòng tay ôm lấy cô bế lên.

Cô trợn mắt há hốc mồm.

Bay đi hai hồn sáu phách, thẳng đến khi anh đưa cô về cửa kí túc xá vẫn không tìm lại được.

“Sau ba bữa ăn nhớ phải uống thuốc cảm, vết thương ở chân cách hai ngày phải tới bệnh viện thay băng, tôi ghi số điện thoại cho em, có việc cứ gọi cho tôi, biết không?”. Nói xong, cầm tay cô viết một chuỗi số.

“Nhanh khỏi, để tôi sắp xếp một ngày rảnh, mặc kệ em muốn đi ngắm mặt trời mọc hay mặt trời lặn, tôi sẽ đi cùng em”.

Cô lại khẳng định lần nữa, người này đúng là dễ mềm lòng, cô gái nào muốn theo đuổi anh ta chỉ cần dùng khổ nhục kế là hiệu quả ngay.

Nhưng cô không phải sắc nữ, cô từ chối dùng cách tiểu nhân mất mặt này câu dẫn đàn ông.

“Muốn ngắm cũng không thèm ngắm với anh!”. Cô rụt phắt tay về.

Cái đó và cây kẹo dụ con nít uống thuốc thì khác gì nhau?

Đúng là xấu hổ!

Được rồi, cô đúng là đáng xấu hổ.

Sự thật thắng mồm miệng, từ đi xem mặt trời mọc, mặt trời lặn, tới ngắm biển, lên núi Dương Minh ngắm cảnh đêm, cả 1 ngày, cô phát ngượng vì bản thân quá mê mẩn mà quên phản ứng.

Sống 19 năm, giờ cô mới biết mình là người không nguyên tắc như vậy.

Xem ra, cô đã xem nhẹ si mê của mình đối với anh.

“Chân em còn chưa khỏi hẳn, ngày mai nhớ tới thay băng”.

Đưa cô trở về, anh nói 1 câu phá hỏng không khí, hoàn toàn đánh vỡ say mê của cô, làm cô nhụt chí không biết nói gì chống đỡ.

Thì ra chỉ là 1 cây kẹo ngọt dụ khị!

Nhậm Mục Vũ chết tiệt, lúc nào anh cũng phải yêu nghề, phải nhớ cái chức danh bác sĩ cứu người vĩ đại của mình như vậy sao?

Nói tới nói lui là thế, nhưng sau mỗi lần tự phỉ nhổ bản thân xong, cô lại càng thích anh hơn, thích không kiềm chế được.



Anh và cô đột nhiên trở nên thân thiết.

Từ lúc nào giao tình giữa bọn họ đã tiến triển thành hai ba ngày hẹn nhau đi ăn cháo, đi dạo chợ đêm, tâm sự mấy việc lặt vặt trong ngày.

Cô thần thông quảng đại chạy đua theo thời gian biểu dày đặc của anh, chỉ vì muốn cùng đi ăn bữa sáng với anh mà đặt đồng hồ báo thức, sáng sớm 6h30 thống khổ ngàn lần lấy tăm chống mí mắt, điện thoại cho anh, dùng giọng ngọt ngào nhất. “Hôm nay tôi có tiết buổi sáng, dậy sớm ôm chân Phật đây, anh thì sao? Còn ngủ à?”.

“Khéo vậy? Tôi cũng có tiết buổi sáng”.

Khéo cái quỷ! Tăm chống mắt của tôi sắp gãy!

“Vậy sao. Nhưng mà bụng tôi đói quá đi, không có tâm trạng đi học!”. Sặc! Cô tự thấy mình xạo hơn Cuội.

Sau đó, cô nghe được giọng cười khẽ của anh. “Em muốn ăn gì? Tôi qua đi ăn cùng em”.

“Bánh nướng và sữa đậu nành!”. Cô thuận miệng nói. Chỉ cần ăn bữa sáng chung với anh, đá tảng cô còn nuốt được.

“Được, em chờ tôi”.

Cứ “trùng hợp” như thế, chỉ cần anh có ca sáng, sẽ cùng ăn với cô lúc tinh mơ, hơn nữa lúc nào cũng ăn bánh nướng và sữa đậu nành, hại cô từ đó về sau, ai dám nói ‘bánh nướng, sữa đậu nành’ trước mặt cô, cô sẽ nổi đóa ngay lập tức, chỉ duy nhất trước mặt anh cố rưng rưng nước mắt mà nuốt, có nghẹn cũng không dám than. Ai bảo cô nói cô thích nhất ăn bánh nướng và sữa đậu nành, vì chàng trai cô thích, có ăn đến ói ra cũng phải tập quen đi.

Thứ có giá trị an ủi nhất là anh bắt đầu gọi điện thoại cho cô, tuy rằng không tình tình cảm cảm nhưng vẫn nói. “Ngủ ngon, ngủ trễ quá không tốt cho thân thể”.

Mặc kệ anh nói những lời này là căn cứ trên cương vị bác sĩ hay bạn bè, cô đều thấy mát trong lòng.

Bạn cùng phòng biết cả 2 thường đi chung, ngạc nhiên tra hỏi. “Cậu thật sự theo đuổi anh ta?”.

Theo đuổi cái gì? Khó nghe.

“Không phải! Mình căn bản không có cảm giác với anh ta biết không? Mình và anh ta chỉ là bạn bè bình thường!”. Chính đó là điểm làm cô uất ức tới nội thương, giả bộ không có việc gì cười cợt, cảm giác đúng là khó chịu!

“Vậy, nếu cậu không thích anh ấy, xem xét quan hệ của chúng ta, cậu hẳn sẽ giúp tác hợp mình chứ?”.

Mặc cô đi mà tác hợp! Thất tình đã đủ thảm, còn muốn tui hát bài ca bà mối hả, có ai lâm vào trường hợp đó mà làm vậy không?!

Đạo trời gần đây đi ngủ đông mất rồi hả? Hoang tưởng… Ân cần hỏi thăm con bà nó!

“Không, vấn, đề! Chỉ cần anh ta thích cậu, mình không phản đối”. Răng nghiến ken két, tức ngực suýt chút nữa hộc máu!

Có thể trách ai? Ai bảo cô biết thân biết phận, Nhậm Mục Vũ không thích cô, không tác hợp cho người khác còn có thể thế nào?

Hộc máu thì hộc máu, cô vẫn tích cực sắm vai bà mối tận tâm giúp đỡ, tạo cơ hội cho cô bạn tiếp cận Nhậm Mục Vũ nhiều đến nỗi nếu anh ta xiêu lòng thì bây giờ cũng sinh được 1 tá con rồi.

Trình độ sắt đá như thế, bà mối chuyên nghiệp còn phải chào thua.

Sau, cô phát hiện ánh mắt anh nhìn mình trở nên phức tạp, luôn im lặng chỉ nhìn mà không nói 1 câu, cô không hiểu, mà sớm cũng đã buông không muốn lý giải nữa.

Ngày đó, anh đến ký túc xá tìm cô – thật ra, cô cũng không rõ anh đến tìm mình hay tìm cô bạn cùng phòng, cả đám hứng trí, thét to nói muốn đi qua đêm luôn.

“Rồi, rồi! Nhậm Mục Vũ, anh chở Tiểu Nghi”.

“Vậy còn em?”.

“Không sao, A Đức chở tôi”.

Anh dùng ánh mắt kì lạ đó nhìn cô, nhìn thật lâu đến nỗi cô tâm hoảng ý loạn, tình cảm nén xuống lại bò lên, nhanh đẩy anh, cười ái muội. “Nè, cơ hội đã tạo cho anh rồi, ráng mà nắm chắc”.

Anh không nói gì.

Nhìn bạn cùng phòng bẽn lẽn ngồi sau xe máy của anh, bàn tay nhỏ bé níu ngang hông, cô đột nhiên cảm thấy cay cay sống mũi.

Điên loạn cả đêm, giải quyết sạch sẽ 1 tá bia, mọi người đều ngà ngà say. Thời gian đóng cổng của ký túc xá đã qua, Nhậm Mục Vũ ở trọ bên ngoài nên cả nhóm kéo tới phòng anh ở tạm 1 đêm.

“Đi thôi, đi thôi, Tiểu Nghi, cậu ngủ chung với Nhậm Mục Vũ, đừng phụ cảnh đẹp đêm nay. Bọn mình đều thức thời – ”.

“Phòng để các bạn nữ ngủ, con trai chúng ta ngủ tạm ở phòng khách 1 đêm”. Nhậm Mục Vũ làm như không nghe thấy, thản nhiên nói.

Cô im miệng, không dám nháo nữa.

Anh nhìn – có vẻ như không vui. Tuy rằng ngoài mặt không biểu hiện gì, giọng điệu cũng thủy chung ôn hòa, nhưng cô biết.

“Thời gian không còn sớm nữa, mọi người cứ tự nhiên”. Nói xong, anh một mình lên ban công.

Cô xem nghi ngờ có vẻ chính xác, nhanh chạy theo sau.

“Anh – giận à?”. Nghiên cứu vẻ mặt của anh, rầu rĩ nói. “Đừng giận, tôi cũng không cố ý chọc anh”.

Anh im lặng rất lâu, rất lâu, ánh mắt chuyển qua mặt cô. “Trò đùa này không hề buồn cười, em không biết sao?”.

Cô chột dạ, mạnh miệng nói. “Ai nói là đùa? Tiểu Nghi thích anh thật lòng, tôi thấy cả 2 rất xứng đôi…”.

“Xứng hay không xứng không phải chuyện em quản!”.

Thảm, có vẻ như anh bị chọc điên rồi, ngữ điệu không bình ổn nữa, mất đi tần suất hiền hòa như nước mọi khi.

“Sao? Anh thất thân hay bị cưỡng hiếp? Tủi thân lắm hả?”. Được lợi còn làm bộ, muốn làm rõ ư, cô mới là người đang khóc thầm này, có biết không?

Anh nhăn mày. “Em lúc nào cũng cảm xúc hóa mọi thứ vậy sao?”.

Cảm xúc hóa?! Ê, anh kia, thất tình có quyền giết người nha, anh không biết à? Huống chi tôi chỉ hơi kích động chút xíu thôi.

“Đúng, tôi cảm xúc hóa, thì sao? Anh học y, chẳng lẽ không biết phụ nữ không xả hết cảm xúc ra hàng tháng sẽ bị bệnh tâm thần sao, đây là phương pháp bình thường hợp lý!”.

Anh dừng lại, nhìn cô. “Sinh lý em tới tháng?”.

“Anh nghiên cứu sinh lý của tôi làm chi?”. Biến thái!

“Em vừa mới uống bia lạnh đó!”.

“Uống đã uống rồi, chẳng lẽ bắt tôi nôn ra?”.

“Em đừng lấy sức khỏe mình ra mà đùa giỡn”.

“Ai nói anh tôi đang tới tháng? Ngu ngốc, kì của tôi là cuối tháng biết chưa?”.

“Vậy vừa rồi em – ”.

“Ngừng! Ngừng! Ngừng! Chúng ta lạc đề rồi!”. Đây hoàn toàn không phải trọng điểm.

Bọn họ rốt cuộc chuyển từ yêu/ không yêu sang sinh lý của cô từ lúc nào vậy? Cô còn khai ra của mình là cuối tháng! Đúng là ngu ngốc quá đi mất!

“Quay lại, quay lại, hiện giờ tôi muốn nói với anh chuyện Tiểu Nghi, còn chưa có kết luận”.

Anh nhíu mi. “Kết luận : tôi không thích cách ghép đôi của em”.

A, chê cô nhiều chuyện?

“Tiểu Nghi là đại mỹ nhân có tiếng ở khoa tôi, toàn tâm toàn ý với anh, người ta ba quỳ chín khấn còn chưa cầu được, anh bất mãn cái gì – ”.

“Tôi thích em”.

Một câu làm cô cứng họng, sợ hãi trố mắt.

Ảo giác à? Hay nghe lầm?! Sao anh ấy nói câu đó được!

Cô tin mặt mình hiện tại nhìn nhất định rất đần, cái miệng nhỏ ngoác rộng ra, muỗi có bay vô cũng không khép lại được.

Anh chỉ cúi đầu, theo logic đặt môi lên cái miệng đã hé sẵn mời mọc của cô.

Kia – là chuyện gì đang xảy ra? Anh hôn cô, cũng là ảo giác sao? Cảm giác ở môi thật chân thật, đúng là ảo giác sao?

Nụ hôn của anh là thật, mềm mềm, dịu dịu nút lấy cũng là thật, vòng ôm chặt chẽ kiên định càng không thể giả…

“Người trong lòng tôi là em, nghe rõ rồi chứ?”. Anh nói lại lần nữa, gằn từng tiếng, rõ ràng vô cùng, ngay cả cô có muốn nghe sai 1 chút cũng không được.

“Lừa… lừa người! Anh rõ ràng đã từ chối tôi”. Tiếng nói run run phối âm như trong phim kinh dị, giờ cô mới biết mình có tài năng tiềm ẩn về chế tạo âm thanh kinh dị.

Cô nhìn hàng chân mày của anh chậm rãi dồn về 1 cục, giống như cô vừa quăng cho anh bí ẩn của thời đại, cô nghĩ cho sinh viên tài năng hệ y học này đi phẫu thuật não bộ tinh vi chắc còn dễ hơn bắt anh trả lời vấn đề này 100 lần.

Đại khái hơn 1 thế kỉ qua đi, anh mới khó khăn trả lời. “Lúc nào?”.

Đúng rồi? Lúc nào? Đầu óc chưa kịp trở về trạng thái hoạt động, nhất thời cô tìm không ra.

Quên đi, hiện tại không phải lúc lục lọi quá khứ.

“Sao anh không nói sớm?”.

“Em không phải cô gái tùy tiện, tôi có nói em cũng không chịu”.

Cô sững sờ, nước miếng nghẹn ở cổ họng nuốt không trôi.

Trên thực tế, cô còn “tùy tiện” hơn kìa, chẳng những chịu mà còn có thể rộng rãi cho anh 1 cái hôn môi.

Anh nói vậy, cô còn biết sao? Ngoại trừ chột dạ xấu hổ cúi đầu cười ngây ngô, nửa chữ bẻ đôi cũng không phát âm được.

“Thật có lỗi”. Anh buông tay ra, thối lui từng bước.

Gì? Anh ấy xin lỗi cái gì? Sao không ôm thêm chút nữa? Cô vừa mới thích cảm giác được tựa vào lòng anh thôi mà…

“Tôi đã nói hết rồi, về sau đừng ghép đôi tôi với cô gái khác nữa. Ngủ ngon”.

Ê ê ê! Cứ thế mà đi hả? Không chịu trách nhiệm những lời mình đã nói sao?

“Nhậm, Nhậm Mục Vũ – ”.

Anh ngừng bước, nghiêng đầu chờ đợi.

“Ờ, ừm – ”. Kế tiếp phải làm sao? Mọi người đều nói cô không phải cô gái tùy tiện, tốt xấu gì cũng có 1 chút nữ tính rụt rè, chẳng lẽ muốn cô chủ động mở miệng? Nhưng mà…

“Câu anh vừa nói – lặp lại lần nữa, tôi chưa nghe rõ”.

“Đừng ghép đôi tôi với cô gái khác nữa”.

“Không phải, câu trước kìa”. Đần! Ai cần nghe câu đó?!

Anh suy nghĩ 1 chút. “Em không phải cô gái tùy tiện?”. Là câu này sao?

“Lại, câu trước đó nữa!”. Cô căn răng sắp chảy máu tới nơi, người này là ngốc thật hay giả ngu?

“Ừm – ”. Anh lại trưng ra vẻ mặt (一 0 一). “Là câu tôi thích em? Hay là câu em nhất định không chịu?”.

“Được”. Cô nhanh tiếp lời, thiếu chút nữa sặc nước miếng mà chết.

“Được cái gì?”. Anh sửng sốt, như vịt nghe sấm.

“Anh, anh – ”. Cô sớm muộn gì cũng có ngày bị anh làm tức tới hói đầu!

Ngay tại lúc cô tự hỏi có nên nhảy xuống ban công tự tử không, hay trực tiếp bỏ anh lại cho xong chuyện, thì anh mới mở to mắt tỉnh ngộ. “Được, em đồng ý, là vậy phải không?”.

Phật tổ từ bi! Người này còn chưa ngốc hoàn toàn.

“Bằng không thì là gì? Anh nghĩ tôi để cho người tôi không thích hôn mình à!”. Cô oán giận đẩy anh ra, định đi vào nhà. Lại còn tốn thời gian với anh, mặc kệ anh ở lại nghiền ngẫm lời cô nói đi.

Nhưng cô cũng không vào nhà được như ý định, vì anh đã phản ứng rất nhanh kéo cô về, gắt gao ôm cô vào trong ngực.

Hai má cô, vừa vặn dựa vào ngay vị trí tim anh, ở đó có tiếng tim dồn dập, cách 1 lớp áo truyền rõ ràng vào tai cô, đập vào ngực cô.

“Không chỉ hôn, tôi còn muốn ôm em, Tâm Ảnh”.

Cúi đầu dịu dàng hứa hẹn, cô nghĩ anh có lẽ đã thích cô, nếu không, 1 người đàn ông ổn trọng biết tiết chế như vậy, làm sao có thể có phản ứng thất thường, đúng không?

Lần đầu tiên trong đời, cô biết tới tình yêu ngọt ngào.

Cứ như vậy, bọn họ trở thành một đôi.
Đọc tiếp:  Nhật ký chia tay - Chương 02

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Đọc truyện teen - Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh (full)

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): K+
Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): on-going
Warning (cảnh cáo về nội dung truyện): Các em yếu tim, dễ xúc động, hay liên tưởng bậy bạ cấm đọc truyện này.
Đọc truyện teen - Anh Nhất định Làm Em Yêu Anh (full)
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 1
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 2
Anh nhất định  làm em yêu anh – Chương 3
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 4
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 5
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 6
Anh nhất định làm  em yêu anh – Chương 7
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 8 
Anh nhất định làm  em yêu anh – Chương 9
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 10
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 11
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 12

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 13
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 14
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 15
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 16
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 17
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 18
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 19

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 20
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 21




Anh nhất định làm em yêu anh – chương 32 (End)

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
Chap 32: Anh nhất định làm em yêu anh!!! (Chap cuối!)
(Có cảnh hơi..một chút, nhưng chưa đến mức nóng! Phải cảnh báo nếu không bị ném đá chít!! ^_^)
Anh bị bất ngờ, không kịp phản ứng, đến khi nhận ra thì cô đã cảm thấy hơi thở mình mang theo mùi rượu của Nam rồi…cô cố gắng lấy tay đẩy Nam ra nhưng không được…Nam vô cùng cao, lại khỏe nữa…không đẩy được. Nam dần dần đưa tay ra sau đóng sập cửa lại, khóa trái luôn, rồi lại tiếp tục đưa tay lên, nhằm vào chiếc nút áo đầu tiên của Anh..tay vừa chạm vào cái nút, lật tức giựt phăng ra. Càng ngày, Nam càng mất đi lí trí của mình..người ta nói…đàn ông đáng sợ nhất là lúc họ say, mà bên cạnh lại có..phụ nữ. Qủa không sai!

Rời khỏi làn môi cô, Nam dần dần cúi xuống, hôn lên cổ cô, dần dần hôn xuống bờ vai thanh mảnh của cô…Anh muốn chống cự..nhưng không thể chống cự được, cơ thể cô dần dần mất đi sức lức cũng như não bộ dần dần mất đi khả năng kiểm soát cơ thể.
Nam tiếp tục mở chiếc nút áo thứ hai ra, anh càng ngày càng bị kích thích, cơ thể càng trở nên nóng bừng, tê dại. Mọi thứ giờ không được kiểm soát nữa mà làm tất cả theo bản năng..
Anh không quen với cái cảm giác này, cô cắn chặt răng, mắt bất chợt ngước lên trên. Ngay trên đầu cô là một cái tủ..có để bức ảnh của cô và Minh và một ca nước. Nhìn bức ảnh, bất chợt cô đưa tay lên, với cái ca nước rồi..đổ ụp một phát lên đầu Nam.
Nam giật mình, ngồi bật dậy, Anh cũng tránh ra khỏi bức tường, lấy tay kéo cổ áo lại, nhìn con người đang bị ướt từ đầu đến chân trước mặt mình. Lát sau, như tỉnh ra, Nam nhìn cô vẻ khó xử:
-Xin lỗi…anh..
-Về đi!- Anh không nhìn Nam, mặt cô lộ rõ vẻ tức giận.
-Em..không nên đối xử với anh như vậy chứ?-Nam nhíu mày, đừng để cậu mất lí trí lần nữa. Nếu cậu túc lên là không thể tự kiểm soát bản thân đâu.
-Tôi rất tiếc, anh về đi…sau lần này..thật sự..tôi không thể đối xử với anh như một người bạn nữa!
-Em..
-Về đi!
Nam nhìn cô một lúc, rồi đi ra phía cửa. Trước khi đóng cửa còn nhìn cô một lần, nhưng cô không nhìn lại, cô đang nhìn vào một bức ảnh đặt gần đó…anh biết, anh vừa làm cô tổn thương..
-Xin lỗi..-Nam nói thầm rồi đóng cửa lại…
Cửa vừa đóng lại, Anh ngồi thụp xuống đất. Cô chưa bao giờ bị lâm vào thế khó xử như thế..trước đây cô không thể yêu ai, giờ đây thì cảm thấy..đàn ông thật đáng sợ. Nhưng Minh chưa bao giờ như thế cả..cho dù có trong bất kì hoàn cảnh nào cũng như vậy..giờ đây cô vừa muốn gặp Minh, vừa không muốn gặp…Nhưng..giờ cô cần một người để nói chuyện.
-Alô… -giọng ngái ngủ của Minh phát ra..Anh cảm thấy tinh thần đã nhẹ đi một chút. Không thấy người trả lời, Minh lại hỏi- Ai vậy nhỉ? Đêm hôm không ngủ gọi làm gì đấy?
-…
-Ai vậy?-Vẫn ngái ngủ, mắt vẫn nhắm.
-Cảm ơn!-Anh cất tiếng nhè nhẹ rồi cúp máy. Minh giật mình mở mắt nhìn lại cái điện thoại thì đã tắt rồi. Ấn vào nhật kí cuộc gọi…
-Anh hả? Gọi giờ này làm gì? Mà sao lại cảm ơn nhỉ?-Minh thắc mắc rồi nhấn nút gọi lại.
Anh vừa đứng dậy lại thấy máy có người gọi, nhìn vào thì nhận ra là Minh, cô mỉm cười, rồi nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai:
-Alô..
-Nghĩa là sao? Từ cảm ơn ấy?
-Không có gì!
-Mà sao lại gọi vào giờ này?
-Ngủ rồi à?-Anh hơi mỉm cười.
-Ừm, đang ngủ, nhưng giờ tỉnh rồi.
-Ngủ tiếp đi.
-Không ngủ được nữa..-Minh cười, giọng mang vẻ trách móc.
-Vậy thức cả đêm đi..tôi đi ngủ trước.- Anh nói rồi cúp máy luôn.
-Nè..nè..-Minh nhíu mày nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút tút vô nghĩa, cậu thở dài rồi nói- Không thể dùng chiêu này được…nếu dùng với người khác thì có thể sẽ được nghe hát ru, nhưng dùng với cô ấy thì..haizz nghe tút tút cho sướng..haizzz-Lại thở dài mà nghe não cả ruột…
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 32 (End)
Anh nhất định làm em yêu anh – chương 32 (End)

Sáng hôm sau.
Vừa ra khỏi cửa Minh đã thấy Nam đang đứng ở cổng nhà mình rồi, cậu vừa đi ra Nam lên tiếng:
-Nói chuyện chút được không?
-Được…
__
Cà Phê Thanh Lam..
-Có chuyện gì không? –Minh lên tiếng sau khi cô phục vụ vừa đi khỏi.
-Có chuyện này..tôi..-Nam ngập ngừng.
-Anh cứ nói đi.
-Tôi muốn biết..tại sao Anh lại yêu cậu?-Nam nhìn thẳng vào Minh.
-Hả?-Minh ngớ người, lát sau hỏi lại- Yêu tôi? Cô ấy đã bao giờ nói cô ấy yêu tôi đâu?
-Những người như cô ấy..không dễ để nói ra câu đó..nhưng chỉ cần nhìn hành động là biết. Cậu trả lời thử đi..
-Tôi không biết..anh hỏi cái đó sao tôi biết được! Mà anh hỏi để làm gì?
-… Nếu cậu thật sự yêu cô ấy..tôi sẽ từ bỏ thật sự..tôi…
-Ủa, tôi tưởng anh đã nói điều đó hôm trước rồi?-Minh hỏi.
-Cậu nghĩ nói bỏ là bỏ được ngay hả?-Nam nhíu mày.
-Vậy..Hai người xảy ra chuyện gì sao?-Minh hỏi.
-…không có gì! Cậu sẽ làm cô ấy hạnh phúc chứ?
-Nếu cô ấy chấp nhận tôi..!
-Cô ấy..đã chấp nhận cậu từ lâu rồi..-Nam nói, xong nở một nụ cười nhạt.
-Hả?
-Từ 4 năm trước kia…
-Hôm nay anh sao vậy?-Minh nhướn mày, liệu có nhầm thuốc không mà nói lằng nhằng vậy chứ.
-Không có gì..
Ngồi một lúc, Nam nói:
-Tôi sẽ đi sang Pháp.
-Hả?
-Bên đó có một chi nhánh của bố tôi, tôi sẽ sang đó làm giám đốc..
-Anh..bao giờ đi?
-Vài tiếng nữa..
-Không chào mọi người sao?
-…Không cần! Chỉ cần cậu chăm sóc cô ấy là tôi yên tâm rồi.-Nam nói xong đứng lên, nói- Cậu cứ ngồi đây, tôi đi trước, tôi còn nhiều việc phải giải quyết trước khi đi…
-Tạm biệt.
-Tạm biệt…-Nam nói rồi quay người bước đi. Vài giờ nữa anh sẽ lại ở một nơi khác, xa xôi..anh sẽ quên cô….
Minh nhìn cái xe đi khuất..rồi lấy máy gọi cho Anh:
-Em có đi làm không?
-Không, hôm nay tôi nghỉ phép..
-Đang ở đâu?
-Nhà!
-Đợi anh một lát nhé!- Minh cười, rồi cúp máy.
30’ sau..
-Kính koong…
-Xoạch…-Vừa mở cửa, đập vào mắt Anh là Minh với một bó hồng to. Thấy cô đứng nhìn mình, Minh lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ, rồi quì xuống trước mặt cô:
-Em sẽ làm vợ anh chứ?
Anh nhìn Minh đang căng thẳng trước mặt mình, lại đưa tay lên đẩy cái gọng kính, rồi nói:
- Tôi chưa sẵn sàng.
-Anh sẽ đợi, đợi đến khi em thật sự yêu anh..được chứ?-Minh vừa căng thẳng xong, giờ lại nở một nụ cười.
-Anh có thể làm tôi yêu anh không?-Anh hỏi lại.
Minh cười rồi nói một câu, rõ ràng và dứt khoát:
-Anh nhất định làm em yêu anh!!!
__________________the end_____________
Lời kết:
Hu hu vậy là câu truyện đã đi vào kết thúc, kết thúc này hoàn toàn ngược với ý định ban đầu của Ori..lúc bắt đầu viết thì nghĩ kết thúc một đằng, lúc viết đoạn này lại nghĩ kết thúc khác..đến lúc viết chap cuối Ori còn định..cho Anh và Nam làm thật luôn rồi cho hai người lấy nhau cơ (Tội lỗi. tội lỗi) nhưng xong rồi lại viết thành kết thúc thế này…hi hi..cảm ơn mọi người đã đọc câu truyện “Càng ngày càng..không hấp dẫn” của Ori mà cái kết bị bạn bè nói là: Lãng xẹt!!! Họ muốn có thêm về..đêm tân hôn của hai người để coi người lạnh lùng như Anh thì đêm tân hôn sẽ coi sao ((>o<) thiệt đáng sợ), nếu mọi người cùng chung ý nghĩ với họ thì để Ori viết đoạn đó rồi cho nó thành ngoại truyện..hì hì. Ori sẽ viết tiếp phần II của truyện này..đời con của Minh & Anh, he he…hiện tại đã viết được 2 chap, nhưng mà đăng luôn thì hơi kì kì..hờ hờ..ai muốn có ngoại truyện về đêm tân hôn của họ nào? Nếu muốn để viết không thì thôi…Phần II sẽ viết chung với fic này nhé!!!
Mọi người thường lấy ý tưởng ở đâu? Có ai nghĩ rằng tui lấy ý tưởng này khi tui..giặt đồ không? Hihi thật đóa! ^_^. Ban đầu nghĩ là… “Một cô gái lạnh lùng..lạnh như nước, một cậu bạn ấm áp => nước lửa bù trừ, rồi thuộc về nhau” Sau đó lên nhà uống nước đá, nghĩ đến “một anh chàng lạnh như đá, nhưng sau đá thì lại thấy rực hơn cả việc chưa uống”
Nhưng lúc đó phân vân giữa hai anh chàng, thật sự là viết đến chap 29 vẫn không biết nên cho về với ai. Thui dù đời lạnh lùng ta vẫn cho nàng hạnh phúc, Ok?
Một lần nữa cảm ơn mọi người đã theo dõi câu truyện này của Ori…hẹn gặp lại…
Moahhhh!!!!

Kết thúc truyện.

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 31

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
Chap 31: Buông tay..không dễ dàng!!
-Cậu..sao lại ở đây?-Nam hỏi.
-Hôm nay chúng tôi có tiệc, cô ấy bỏ về truớc nên tôi phải đi theo..không ngờ lại gặp anh đang ép buộc cô ấy như vậy.
-Tôi không ép buộc!
-Nhưng hành động của anh là bắt buộc cô ấy phải yêu mình.
-Tôi..
-Hai người về đi..-Anh lên tiếng.
Cả hai đều ngoảnh sang nhìn cô, cô nói tiếp:
-Tôi mệt mỏi rồi, tôi muốn nói rõ..nhưng không phải lúc này..hai người về đi đừng làm loạn trước nhà tôi nữa!- Nói rồi cô mở cửa đi vào nhà, rồi đóng sầm cửa lại.

Minh và Nam nhìn cánh cửa bị đóng sầm trước mặt, lại quay sang nói với nhau:
-Anh nên bỏ cuộc đi!
-Cậu nên từ bỏ đi!
Hai người nhìn nhau hằm hằm, Minh lên tiếng:
-Tôi sẽ bỏ cuộc…nếu cô ấy nói không yêu tôi!
-Tôi sẽ không bỏ cuộc..cho đến khi cô ấy nói yêu tôi!- Nam cũng nói rõ quan điểm.
-Nhưng cô ấy không yêu anh.
-Tôi sẽ làm cho cô ấy yêu tôi.
-Như vừa rồi hả?-Minh nhướn mày.
-Cậu..
-Xoạch..- cửa mở.
Anh từ bên trong nhìn ra hai người, nãy giờ cô vẫn đứng sau cánh cửa nên vẫn nghe thấy hai người nói chuyện. Cô lên tiếng:
-Thật sự thì hai người không thể im lặng sao?
-Cho đến khi em quyết định!- Nam nói.
-…-Anh im lặng một lát, rồi nói- Vậy được..- cô đi hẳn ra ngoài.-Tôi..
Hai người nín thở.
-Tôi..rất tiếc cho hai người..tôi không nghĩ mình sẽ yêu lần nữa! –Anh nói xong chăm chăm nhìn biểu hiện của cả hai. Minh thì nhíu mày, Nam không có biểu hiện.
-Em không cần dấu, em cứ nói đi, em chỉ cần chọn một trong hai thôi, nếu em chọn cậu ta, tôi sẽ không làm phiền em nữa.
-Tôi không chọn ai..
-Nếu em không nói rõ, nhất định tôi sẽ không về!
Anh nhìn Nam:
-Tùy thôi.
-Hả?
-Muốn ngồi đến bao giờ thì ngồi, tôi không quan tâm.
-Em..
Anh quay người bước vào nhà, nhưng (lại) lần nữa Minh níu tay cô hỏi:
-Thật sự không thể chọn một trong hai sao? Khó khăn vậy sao? Cậu không thể biết..tình cảm thật sự của mình sao?
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 31
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 31
Một bầu không khí im lặng vây quanh ba người, Anh nhắm mắt, nói:
-Tôi..
-Em không cần nói nữa..-Nam nói, rồi nhìn hai người- Tôi đã cố gắng, nhưng càng ngày em càng rời xa tôi…tôi..tôi có thể thấy tình cảm em dành cho cậu ta..nó không như dành cho tôi..
-…
-Tôi sẽ không làm phiền em nữa!- Nam nói, dù tim anh như có hàng ngàn những mũi kim đâm qua.
-Anh..-Minh lên tiếng.
-Cậu không cần nói gì cả, hãy chăm sóc cô ấy..đúng như vậy..một con người lạnh lùng không thể cảm hóa một con người lạnh lùng được!- Nam nhìn Anh thêm mấy giây- Tôi không thể có được trái tim em..chưa bao giờ có phải không?
-..Tôi rất tiếc…nhưng đúng vậy!- Anh nhắm mắt.
-..Cảm ơn em.-Nam nói xong câu này thì cả Minh và Anh đều ngẩng lên nhìn- Những câu nói của em dù rất đau, nhưng nó sẽ giúp tôi quên em thật sự..
Lại một không khí im lặng. Nam lại phá vỡ điều đó:
-Chúc em hạnh phúc…
Nói rồi cậu rời đi, không một lần ngoảnh lại…
Nhìn Nam từ từ đi khuất xong lại nhìn sang Anh, Minh nói:
-Cậu có làm cho tôi trở nên như vậy không nhỉ?
Anh quay sang nhìn Minh:
-Nếu muốn..!
-Không đâu, tôi không muốn..-Minh nói rồi kéo tay cô, ôm chầm một cái, cảm nhận mọi thứ như mới ngày hôm qua chưa hề có bốn năm xa cách đó.
-Cậu về đi! Tôi muốn nghỉ ngơi..-Anh gỡ tay Minh ra, định đi vào nhà, ai ngờ chàng Minh nhà ta nhiễm mấy cái thói quen khi còn sống ở Mĩ, cậu cúi xuống, bế xốc cô lên, cười nói:
-Mệt thì tôi đưa vào nghỉ, tôi có thể ở lại không?
-Thả tôi xuông!
-Không!
-Có thả không?
-Không!
-Thả xuống!
-Ừ..thì thả xuống..-Minh thả cô xuống nhưng vẫn đi theo vào nhà, Anh quay lại hỏi:
-Đi vào làm gì?
-Ờ..thì..
-Đi về- Anh vừa nói vừa lấy tay đẩy cậu ra cửa, rồi đóng sầm lại.
Minh mỉm cười, nói thầm:
-Good night, my love!
Anh dựa vào cửa, dần dần ngồi thụp xuống, một ngày thật mệt mỏi…cô không chắc..mình có thể mở lòng để đón nhận tình yêu đó không nữa… ở đời, không gì có thể biết trước được…
*
Sáng hôm sau.
Vừa mở cửa ra để đi làm, Anh đã thấy Minh lù lù đứng ở cửa, đang nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ:
-Chào buổi sáng!- Minh nói.
-Chào!- Anh nói một cách chán nản rồi đi ra ngoài để đóng cửa, Minh lại hỏi:
-Tôi sẽ xin việc làm..
-…
-Tôi sẽ đi làm tại công ti bố mình..
-..
-Nè. Sao vậy?
-Mệt!- Anh chỉ nói vậy rồi bỏ đi trước.
Minh cười nhăn nhở rồi chạy theo…
*
Đang nói chuyện với khách hàng, điện thoại của Anh rung bần bật, cô đành xin lỗi khách hàng rồi nhìn người vừa gọi, tên Minh này ăn phải cái gì vậy?
-A lô..
-Cùng ăn trưa đi..
-Đang bận..
-Bận gì..nè..nè Sao vậy?- Minh giật mình vì Anh đã cúp máy mất tiêu rồi, gọi lại thì nghe:
-Thuê bao quí khách vừa gọi….
-Cái gì vậy trời!
Sau khi kết thúc công việc, Anh trở về nhà nhưng vừa ra cổng thì đã thấy tên Minh lù lù đứng đấy rồi, cô chán nản hỏi:
-Rốt cuộc cậu muốn gì đây?
-Ờ..Không biết nữa..-Minh cười.
-Vậy đừng có ngày nào cũng đi theo tôi như vậy!- Anh nói rồi bỏ đi trước. Minh nhìn theo bóng cô, bức xúc nói to:
-Nhưng tôi muốn…cậu yêu tôi!
Anh hơi giật mình, ngoảnh lại nhìn Minh bằng ánh mắt lạ. Xong cô nói:
-Nếu muốn tôi yêu cậu thì đừng có những hành động như thế nữa, nó khiến tôi cảm thấy phiền phức hơn là yêu!- Anh nói rồi bỏ đi trước để lại tên Minh đứng ngẩn tò te ở đó.
*
21h30’ hôm đó.
Giải quyết xong một số vấn đề về công việc, Anh chuẩn bị đi ngủ, vừa đứng dậy khỏi bàn làm việc thì:
-Kính koong…
Giật mình ngoảnh lại. cô nhíu mày đi ra cửa, nghĩ thầm:
-Đêm hôm thế này, ai vậy nhỉ?
-Xoạch…-Cửa mở.
Vừa mở cửa cô đã nhận thấy mùi rượu nồng nặc, nhìn người đang đứng trước mặt mình. Nam đang trong trạng thái say mèm, nhưng càng say thì anh càng không thể quên được cô, càng uống thì anh càng tỉnh ra, không thể nào quên được. Vừa ra khỏi Bar, anh lập tức lái xe đến đây. Thấy Anh vừa mở cửa, Nam lập tức ôm lấy cô, nói giọng ngắt quãng:
-Anh à…anh sai rồi…anh không thể quên em được…dù hôm qua..anh chúc em..hạnh phúc..nhưng anh..hic..anh không thể buông tay…dễ như..anh đã nói được…
em..hãy..chấp nhận..anh được..không?
Cảm nhận được cả sức nặng của Nam dần dần trĩu xuống vai mình, Anh đẩy Nam đứng thẳng dậy, lấy tay vỗ vỗ vào má Nam, nói:
-Dậy đi,..tôi không thể cho anh vào nhà được đâu, dậy mau…
Nam giật mình, mắt vẫn còn lờ mờ chưa nhìn rõ…mãi sau mới nhận ra người trước mặt mình, anh nói:
-Không thể..đón nhận anh sao?- Nam nói bằng giọng lờ mờ, nghe vô cùng..đáng sợ.
-Tôi rất tiếc…!
-Tại sao chứ?-Nam đẩy cô vào nhà, ấn mạnh vào tường, nói bằng giọng cay đắng-Tại sao..em không thể đón nhận tôi…4 năm qua..tôi luôn nhớ về em mà..tôi không thể yêu ai ngoài em..giờ em nói em không yêu tôi, là sao?
-Tôi chưa từng nói..tôi yêu anh!-Anh nhìn thẳng vào Nam, nói.
Nam không thể chịu được nữa rồi…(Núi lửa phun trào!!!! Chạy thôi) Tại sao chứ? Anh có gì không tốt sao, không thể nào….Nam cắn chặt môi, cúi đầu nhìn sàn nhà…lát sau bất chợt ngẩng lên nhìn cô..trong mắt có những tia máu đáng sợ..
Anh chưa kịp phản ứng thì Nam đã đẩy mạnh cô vào tường, rồi cúi xuống, ép chặt môi mình lên môi cô. Hai tay vòng qua eo xiết chặt không cho cô cựa quậy….

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 30

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
Chap 30: Từ chối!
Nam nghe câu nói của Tâm lập tức cau mày, mặc dù không có ý gì nhưng theo anh biết thì ngày xưa Anh thích Minh nên mới từ chối anh. Khi nghe tin Minh mất anh cứ nghĩ trời cho anh cơ hội lần hai nhưng giờ Minh vẫn còn sống, chả lẽ anh và cô thật sự không thể đến với nhau sao? Không..không thể có chuyện đó.
-Tôi biết rồi. – Anh trả lời.
-Hả? Biết rồi sao?- Tâm hỏi.
-Phải, mới gặp lại cậu ta ở bên Mĩ tuần trước, tháng sau cậu ta sẽ về.
-Ồ, vậy..à thôi, không có gì.
Tâm định nói “Vậy hai người liệu còn có tiếp tục không?” Nhưng nhìn Nam thì Tâm lại đẩy câu nói ấy vào trong, không nói nữa.

-Không sao, trước giờ tôi với Minh vẫn chỉ là bạn mà thôi.
-Ừ, biết rồi..chỉ là bạn..
Ngồi một lúc, Tâm lại nói:
-Thôi, tớ về trước đây, anh Nam có về luôn không?
-Ừ, anh cũng về luôn đây, anh có vài việc cần giải quyết ở công ty.
-Ừm, chào hai người.
-Bye…
*
Một tháng sau.
Anh vừa ra khỏi công ty, đã thấy có người đang đứng tựa lưng ở cổng. người đó nhìn thấy Anh lập tức đi đến, mỉm cười:
-Tôi về rồi!
-Tôi thấy rồi.
-Haizz cậu lại vậy rồi, đi đến nhà tôi đi.
Hai người bước đi đến chiếc xe ô tô nhà Minh. Mấy chị cùng công ty nhìn theo hai người rồi nói:
-Anh này nó có số đào hoa thì phải!
Bước vào ngôi nhà ngày xưa, Anh lại bất giác ngó xung quanh. Chẳng thay đổi gì cả ngoại trừ việc không còn cây hoa nào. Minh nhìn Anh rồi hỏi:
-Sao vậy?
-Không có gì.
-Tôi vừa gọi cho Tâm, lát cô ấy sẽ đến cùng Khánh..
-Ừ.
Vào nhà, hai người ngạc nhiên khi thấy Tâm và Khánh đã ở đấy. Cả hai anh em Quang và Vân Anh cũng đã có mặt.
-A, tên này- Quang chạy đến- vẫn sống dai quá nhỉ?
-Tất nhiên, tôi phải thắng cậu đã chứ!-Minh cười.
-Thắng cái gì? –Quang giả bộ “Thơ ngây” hỏi.
-Không phải chối, chả phải ngày xưa..
-A, Hoàng Anh, 4 năm rồi không gặp. – Quang không nghe Minh nói nốt mà chạy đến chỗ Anh. 4 năm qua Quang về Hải Phòng học nên mọi người cũng không gặp nhau. Được cái nhìn Quang bây giờ đen cháy đen thui. Một làn da châu Phi.
-Ừ, 4 năm rồi.
-Tớ có nghe tin cậu thành luật sư, nhưng không ngờ lại nổi tiếng vậy, mà càng ngày càng đẹp nha.
-Cảm ơn.- giọng Anh có vẻ như không hứng thú.
-Chẳng thay đổi gì cả, cái cậu này, ít nhất cười một cái coi.-Quang vẫn không buông tha.
- chị Anh à, lại đây giúp em đi.- Nin lên tiếng.
-Ừ.
Anh bước đi trước để lại tên Quang ngơ ngẩn nhìn theo, haizz cậu nghĩ ngày xưa mình bỏ cuộc là đúng, cậu không thể cảm hóa được cô nàng này.
Vân Anh từ nhà bếp đi ra, cũng chạy đến ôm cổ Minh:
-Anh Minh.
-Ừ, chào Vân Anh.
-Sao không liên lạc gì với em? Em tưởng anh không về nữa cơ!
-Ai mà chả nghĩ như vậy.- Tâm nhăn mày, sao ôm gì ôm mãi vậy, bỏ ra đi chứ, Anh ơi cậu đâu rồi, lôi cô ta ra đi, với cậu chắc chỉ một phát là được thôi nhưng cậu đâu rồi?
Anh nhất định làm em yêu anh - chương 30
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 30
Anh đứng ở cửa bếp, khẽ ngoảnh lại. Thấy Vân Anh vẫn đứng ôm Minh, cô nhìn vào Minh. Minh cũng quay sang nhìn cô. Ánh mắt chạm nhau, Minh lúng túng đỏ mặt vội gỡ Vân Anh ra còn cô quay người đi vào bếp.
-Phập…phập…phập…
Có một tiếng gì đó rất ghê rợn phát ra từ nhà bếp, Minh thấy mọi người thắc mắc thì đi vào, đúng lúc Nin đi ra.
-Cái gì mà ghê vậy?-Minh hỏi.
-À, chị Anh, chị ấy băm thịt ý mà.-Nin cười.
Tâm liền đứng dậy đi vào, Khánh hỏi:
-Em vào đó làm gì?
Tâm lấy tay che miệng cười, nói nhỏ:
-Xem cái thớt nhà Minh có bị vỡ đôi chưa!- Xong chạy vào bếp.
Nghe Tâm nói mà Khánh tái mặt, cậu còn nhớ là 4 năm trước, buổi đầu tiên đi tập sau tết dương lịch, Anh đánh một phát gãy tấm gỗ 5cm. Giờ lại thêm cái thớt xấu số, haizz..lúc nào cô ấy bực tức là những đồ vật xung quanh có khả năng tổn thọ vô cùng cao.
Vân anh ở ngoài nhìn Tâm chạy vào rồi hỏi Khánh:
-Chị Tâm bằng tuổi chị Anh phải không?
-Phải.
-Hai người sắp cưới hả?
-Khi nào tôi học xong đại học.- Khánh hơi nhăn mày.
-Ồ, hai người quen nhau lâu chưa?
-4 năm trước.
-Ồ, sao hai người lại quen được nhau?
Khánh cau mày, xong lại giãn ra, cười cười:
-Chuyện cũ ấy mà.
-Kể tôi nghe đi.
-Thì ngày xưa ở lớp taekwondo, tôi thích Anh, còn Tâm thích anh trai tôi. Khi tôi giúp Tâm làm quen anh tôi thì nhận ra anh trai tôi cũng thích Anh. Hai người cùng thất tình, nói chuyện với nhau nhiều hơn, rồi chúng tôi nhận ra rằng mình thích nhau.
-Ồ, mà chị Anh đó có gì mà ai cũng thích vậy?
-Cô nên hỏi điều đó với Minh hoặc Quang, còn tôi thì lần đó tôi nhận ra là tôi chỉ ngưỡng mộ Anh thôi, vì cô ấy rất giỏi.
-Ra vậy.
Vân Anh không hỏi nữa, Khánh cũng chẳng nói gì với V.Anh nữa, quay sang nói chuyện với Minh.
Một bữa tiệc với đông người tham gia, chồng Nin cũng đến. Nhìn anh ta là một người khá hiền lành, ít nói nhưng hay cười. Thế này thì ai nghĩ Nin đang phải chịu khổ chứ? Ai cũng nghĩ Nin đang rất hạnh phúc mới đúng.
Đang ăn, đột nhiên Tâm hỏi:
-Minh ổn thật sự rồi chứ?
-Ừ, tất nhiên là ổn rồi.
-Vậy giờ…
-Ai da…-Vân Anh đột nhiên ôm bụng.
-Em sao vậy?-Minh ngồi gần quay sang hỏi Vân Anh.
-Em..em không sao, chỉ hơi đau bụng chút…
-Vậy có cần ra kia ngồi không? Lát hết đau thì ăn tiếp cũng được.-Minh nói.
-Vâng, anh..giúp em ra được không?-Vân Anh níu tay Minh, hỏi.
Minh hơi bối rối chút, cậu hơi liếc sang Anh. Anh vẫn đang ngồi nhìn hai người, lông mày hơi nhướn lên. Thấy Minh nhìn mình, Anh nói giọng thản nhiên:
-Cô ấy đau thì đưa cô ấy ra ngoài đi, nếu cần thì gọi bác sĩ..
-A, chỉ cần nghỉ một chút thôi ạ.-Vân Anh nói rồi từ từ đứng lên kéo Minh ra ngoài.
Tâm nhìn mà thấy xốn mắt quá..đã giả vờ lại còn..cô quay sang Anh thì thầm:
-Nó giả vờ phải không?
-Cậu cũng nhận ra thì sao phải hỏi?
-Sao không đốp cho trận?
-Bỏ đi, tôi không quan tâm.
-Không quan tâm thật sao?
-Hơn nữa dù gì nói ở đây cũng không tiện.
-Ừ..-Tâm gật gù, dù gì cũng toàn người quen biết cả, đúng là không tiện…
Tâm tiếp tục ăn nhưng mắt vẫn đánh ra ngoài vì mãi không thấy Minh vào, liếc sang Anh thì thấy vẫn bình thản như không, thật đáng khâm phục..
~ Cuộc tình ta giờ đây đành thôi cách xa, buồn không em đời anh mộng mơ mãi đi tìm
Một hình bóng mãi xa vời còn ngủ mơ mãi trong đời, đêm đêm lẻ loi mơ dáng ai
Từng ngày qua chỉ riêng mình ta xót xa, người tình ơi vì đâu giờ đây nỡ hửng hờ
Dù anh vẫn mãi mong chờ tình em sao cứ ơ thờ, ai gieo thương nhớ mộng tình phai~~
-Xin lỗi mọi người…-Anh nói rồi lấy điện thoại ra. Là Nam gọi- Alô..
-Em đang ở đâu vậy?-Nam hỏi.
-Có việc gì không?
-Không có gì, nhưng anh đang ở trước nhà em mà không thấy em có nhà.
-Anh ở đấy làm gì? Có gì nói luôn đi.
-Ờ, mẹ anh muốn anh đưa bạn gái về nhà.
-Tôi không phải là…-Anh đang định nói thì thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, cô đứng dậy nói- Xin lỗi..- rồi đi ra ngoài.
Vừa đi ra ngoài phòng khách, cô nghe tiếng Vân Anh đang hỏi Minh:
-Anh nói đi, anh đã 20 tuổi, hoàn toàn có thể trả lời cái đó!
-Vân Anh, chúng ta còn quá trẻ.-Minh nhíu mày.
-Nhưng vẫn có thể trả lời, anh chỉ cần nói có hay không thôi…
-Sao không nói gì vậy?-Nam hỏi.
Anh không nói gì, đi qua hai người đang ngồi nói chuyện ở ghế để đi ra cửa. Khi đi qua còn nói:
-Xin lỗi, tôi có việc phải về trước..
Minh níu tay cô hỏi:
-Có việc gì à?
-Không..nhưng tôi phải về.
Nam có thể nghe tiếng cô nói, rồi nghe loáng thoáng tiếng con trai nữa, anh hỏi:
-Rốt cuộc em đang ở đâu?
Anh ghé điện thoại nói:
-Tôi đang về rồi..-Rồi cúp máy. Quay sang Minh nói- Có người đang đợi tôi, tôi về trước.
Nhưng Minh vẫn không bỏ tay ra, vì cậu cũng nghe thấy tiếng vừa phát ra từ điện thoại là tiếng của một người con trai..Lẽ nào..
-Bỏ tay ra nào!- Một câu ra lệnh.
Minh giật mình bỏ tay ra, Anh bỏ đi trước..nhưng cô vừa đi khuất cửa Minh lập tức đuổi theo để mình Vân Anh ngồi lại đó, vẻ mặt ngơ ngác, lát sau nói thầm một mình:
-Anh vẫn còn yêu cô ta sao?
Anh lên một chiếc taxi để về nhà. Cô đang bực mình đây, nhưng bực vì cái gì thì cô cũng không biết nữa, có thể vì những việc vừa xảy ra chẳng hạn..những câu nói đó của Vân Anh cũng dễ hiểu thôi..nhất định Vân Anh vừa hỏi “Minh còn tình cảm với cô không” rồi.
Xe dừng lại trước khu chung cư, Anh rảo bước vào thang máy mà không biết Minh vẫn đi theo từ nãy đến giờ.
-Có việc gì không?-Anh lên tiếng hỏi khi thấy Nam đứng ở cửa nhà mình.
-Em đi đâu về vậy?-Nam hỏi.
-Đó là việc của tôi.
-Nhưng vừa rồi anh nghe có tiếng con trai, rốt cuộc em đã đi đâu?-Nam đi đến gần Anh, giọng trở lên lạnh lùng. Trước thái độ đó của Nam, Anh chỉ nói:
-Xin lỗi, tôi có từng biết anh nói anh thích tôi, nhưng tôi không hề nói tôi thích anh. Vì vậy anh đừng có những thái độ như vậy!- Anh nói rồi bước qua Nam lấy chìa khóa để mở cửa vào nhà. Cửa vừa được mở ra, Nam nắm lấy vai cô, đẩy vào tường..mắt anh đang hiện lên những tia máu đáng sợ.
-Anh làm gì vậy? Bỏ tôi ra..
-Em thật sự..không có chút tình cảm gì với tôi sao?
-Không! –Anh nói thẳng thừng..điều này khiến mặt Nam trở lên xa xầm và bực bội.
-4 năm rồi, anh luôn đợi đến lúc trở về để gặp em, sao em có thể..-Nam bắt đầu xiết vai cô.
-Tôi có cần phải nói lại không? Anh nên bỏ tôi ra..-Anh nhíu mày vì vai bị Nam xiết mạnh.
-Nói lại? Em..có cần tôi nói không? Tôi yêu em mà..
-NHƯNG TÔI KHÔNG YÊU ANH! –Anh bực bội nên giọng hơi to, nghe thấy tiếng nói, Minh chạy lại thấy cô đang bị Nam giữ lập tức chạy đến kéo Nam ra.
-Anh làm gì vậy? Cô ấy không thích anh!-Minh vừa kéo Nam ra lập tức đứng chắn trước Anh, nói với Nam- Anh đừng có những hành động như vậy!

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 31

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 29

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
Chap 29: (Không biết đặt là gì hết trơn! =,=)
Cuối cùng thì cũng về đến khách sạn. Công ti có thuê một phòng tiệc để tổ chức với mọi người. Phòng tiệc khá rộng, đầy đủ mọi thứ. Sau khi ăn uống, mọi người bắt đầu hát karaoke. Vì rất nóng lên Anh ra ngoài ban công chơi, ngoài này gió mát lồng lộng, tay cầm ly whisky ( giờ uống được rượu rồi) đứng đón gió. Cuối cùng thì cô cũng biết rằng Minh chưa hề chết, cậu vẫn sống khỏe mạnh, vẫn như xưa, chưa từng thay đổi gì cả. Điều đấy làm cô vui, nhưng không biết rằng sẽ vui được bao lâu nữa? Liệu cậu có bỏ đi như 4 năm trước mà không có một tin tức gì nữa không?

-Không vào hát cùng mọi người sao? – Một giọng nam vang lên, ồ anh chàng luật sư vừa bước sang tuổi 35 đây mà.
-Tôi không thích hát!
-Cũng phải, một người lạnh lùng như em làm sao có thể hát cho người khác nghe chứ!
-Anh nói đúng. Còn anh thì sao?
-Anh hả? Anh chỉ hát cho một người nghe mà thôi.
-Vợ hả?
-Chậc, giờ anh đã biết tâm trạng của bị cáo khi đứng trước mặt em rồi đó.
-Sao?
-Nhìn em là họ thấy sợ và cảm thấy không giấu được điều gì chứ sao!
-À..
-À, cái anh chàng Nam đó..
-Sao?
-Là bạn trai em hả?
-Không!
-Vậy sao..?
-Không có gì, bạn cũ thôi.
-Vậy. em có bạn trai chưa?
-Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó!
-À, vậy..mà thôi, bỏ đi..anh vào trong trước đây.
-Ừm…
Lại đứng một mình, Anh nhìn bầu trời đêm đầy sao, lòng len lỏi một cái gì đó mà chính
mình không thể định nghĩa. Trên đời này, chỉ có một người cho cô cảm giác này mà thôi.
*
(Vì ko có mạng nên ko thể tìm một số địa danh ở Mĩ đc, đoạn này viết hơi qua loa, thông cảm nhé ^_^)
Hết một tuần đi chơi tại một số nơi ở Mĩ, Anh trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi. Hôm trước Nam đưa cho cô một ít thuốc phòng say, nhưng mà hình như chỉ có tác dụng cho lúc đi, lúc về thì chẳng thấy đỡ tí nào. Nếu không phải công ti tổ chức thì không đời nào cô nghĩ đến 2 từ du lịch. Cái thời gian đi du lịch đó thà nằm ngủ cho nó khỏe, hay mua vài cuốn sách mới, một ít đồ ăn mà vừa đọc vừa nhâm nhi, thế là sướng nhất (Trường hợp của t/g)
Sau chuyến đi lại được nghỉ một ngày nghỉ ngơi, công ty thật tâm lý, nhất là giám đốc đại nhân, thật biết cách đối xử với nhân viên.
Bước vào cái thang máy để lên nhà, Anh gặp một người trong đó, là Nin. Nin nhìn thấy Anh lập tức lên tiếng:
-A, chị Anh..chị ơi..làm ơn giúp em..
-Có chuyện gì lên nhà rồi nói.
-Vâng.
Mời Nin vào nhà, mang cho Nin cốc nước, mặc dù đầu vẫn lùng bùng chỉ muốn đi ngủ nhưng Anh vẫn hỏi:
-Có chuyện gì không?
-Thật ra, chuyện này hơi…khó nói.
-Cứ nói đi.
-Vâng, hôm qua em tình cờ xem báo, biết chị đã là luật sư nên em muốn nhờ chị một chuyện…
-Cứ nói đi, nếu giúp được, tôi sẽ giúp.
-Chồng em…thật sự thì anh là một con người rất tốt…chăm chỉ, đàng hoàng, lại yêu em..nhưng,..thật sự là em không thể sống nổi với anh ấy…
-Tại sao?
-Chồng em ban ngày là vậy, nhưng khi chỉ còn hai vợ chồng, anh ấy…anh ấy có các hành động rất…rất man rợ..
-???
-Anh ấy..anh ấy có cách yêu rất dã man…nhiều lúc…anh ấy trói em lại, và..thể hiện tình yêu…bằng cách rất…rất đáng sợ…mặc dù bình thường anh ấy rất hiền lành…nhưng em..em không thể sống với anh ấy được…em không thể chịu nổi.- Rồi Nin bật khóc.
-Em muốn li dị phải không?
-Nhưng…
-Tôi biết! –Ngắt lời Nin, Anh nói tiếp.- Anh ta là một người tốt, em yêu anh ta, nhưng lại không chịu được cách yêu của anh ta. Bình thường anh ta là người tốt, mà lí do li dị của em lại hơi khó nói phải không? Anh ta mắc bệnh tâm lí rồi. Trường hợp này tôi đã từng gặp.
-Vậy, phải xử lí ra sao hả chị?
-Trường hợp này rất khó giải quyết, trước đây có một chị cũng ở trường hợp như em. –Anh nhìn Nin, thông cảm. Vì đây là một bệnh tâm lí của đàn ông, mà bệnh này thường có ở những người đàn ông hiền lành , lại tử tế nên muốn li dị cũng là quyết định rất khó khăn của người vợ.
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 29
-Vậy chị nghĩ em phải làm gì bây giờ, em không sống nổi với anh ấy, nhưng..em lại rất yêu anh ấy. – Nin vừa nói vừa ngước đôi mắt tội nghiệp lên nhìn Anh. Nhìn Nin bây giờ ai nghĩ là cô nàng đỏng đảnh ngày xưa chứ, Nin lập gia đình quá sớm, và lập gia đình sớm luôn là một quyết định không được hay.
-Trường hợp này thì chưa ai có thể giải quyết, rất tiếc Nin ạ, em chỉ có thể đưa chồng em đi gặp bác sĩ tâm lí thôi. Nhưng cũng không chắc rằng có thể chữa được không nữa.-Anh cảm thấy mình vô dụng, lần trước cũng có một chị đến gặp cô vì trường hợp này, nhưng cô cũng đành xin lỗi vì cô không hề biết sẽ phải sử lí ra sao nữa.
-Vậy…hix…em biết rồi.-Nin cụp mắt xuống, cắn môi để không lọt tiếng nấc ra ngoài, nhưng Anh vẫn có thể nghe thấy, cô ngoảnh đi hướng khác, không nhìn Nin. Cô biết rằng vào những lúc con người yếu đuối nhất, ta nên để họ một mình.
(Căn bệnh này thật sự Ori cũng chả biết nên xử lí thế nào cả! +.+)
Thấy Anh không nhìn vào mình nữa, Nin lấy tay lau nước mắt, rồi nói:
-4 Năm rồi mới gặp lại chị mà lại để chị thấy tình trạng thê thảm này, em thật sự xin lỗi.
-Không có gì, em cũng đã lập ra đình rồi, mà không phải lúc nào mọi việc cũng theo ý muốn của ta.
-Vâng, em nghe mẹ nói tháng sau anh Minh sẽ về.
-Ừ, tôi biết rồi.
-Chị biết rồi? Chị đã gặp lại anh ấy chưa?
-Tôi đã gặp cách đây một tuần.
-Ồ, em xin lỗi không nói cho chị biết nhưng từ lúc anh Minh tỉnh lại, anh ấy không cho em nói với chị.
-Không sao, tôi hiểu mà.
-Vâng, thôi em về, xin lỗi chị.
-Ừm, chào em.
-Chào chị.
Tiễn Nin về rồi, Anh vào phòng tắm một lúc, đi ra thì nghe tiếng có người gọi cửa. Rất ít người biết địa chỉ của cô mà, ai vậy nhỉ?
-Xoạch.
-Chào em.
Mời Nam vào nhà, có cả Tâm đi cùng nữa, Anh cất tiếng hỏi:
-Hôm nay đi một mình sao? Chồng đâu rồi?
-Ờ, chồng phải ôn thi, không đi được.
-Việc học thế nào rồi?
-Khánh nói là việc học khá tốt, cậu ấy đang học theo những gì cậu bảo, và cũng quyết định thi trường nào rồi.
-Vậy thì tốt, mà hai người đến có việc gì không?
-Nè, mình chỉ tình cờ gặp anh Nam ở dưới kia thôi, đâu có rủ nhau gì đâu, mà cậu đó, thỉnh thoảng tớ đến thăm cũng không được sao?
-Không phải, chỉ thấy hơi ngạc nhiên.
-Không nói chuyện này nữa, quà của tớ đâu?-Tâm cười.
-À, ừ, vẫn để ở trong vali, đợi một tí.
Nãy giờ Nam ngồi im nghe hai người nói, thấy Anh đi vào trong rồi, mới quay sang hỏi Tâm:
-Hình như em còn chuyện gì muốn nói với Anh phải không?
Tâm đỏ mặt, ngoảnh sang hỏi:
-Sao..sao anh biết?
-Không chỉ anh biết mà Anh cũng biết rồi. Người ta nói rồi đó, đừng giấu giếm gì trước mặt luật sư.
-À,vâng…
-Anh có mặt khiến em khó xử hả?
-A, Không sao đâu, lát em hỏi cũng được, hì hì..
Nam không nói gì nữa, lại nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ, Tâm khẽ liếc Nam rồi lầm bầm:
-Sao mình có cảm giác hai người này rất giống nhau nhỉ?
Anh bước ra, đưa cho Tâm một món quà, đó là một ít đồ đặc sản nơi công ty đi thăm quan, đưa luôn cho Nam một gói và cho Tâm một bộ váy của vùng bên ấy, một chiếc váy ở nhà, nhưng nhìn rất sặc sỡ, lại đưa cho Nam một bức tượng nhỏ, tượng nữ thần tự do:
-Sang đó chả biết mua gì cho đẹp, mua những thứ này hai người đừng phàn nàn nhé.
-Không sao, mình rất thích chiếc váy này..À, anh Nam cho em mượn bức tượng đó một tí- Nam đưa cho Tâm. Tâm lấy tay dí đầu bức tượng xuống, quả nhiên là một cái bật lửa.
-Lửa này chắc dùng cả đời không hết, cảm ơn em – Nam nhìn Anh, khẽ nở một nụ cười nhẹ.
-Không có gì.
-Mà này Anh này.- Tâm đặt bức tượng lên bàn, nhìn Anh rồi nói- Vừa rồi mình có gặp em gái Minh ở ngoài phố.
-Thì sao?-Mặc dù biết là Tâm định nói gì nhưng Anh vẫn hỏi lại- Hai người nói gì với nhau à?
-Ừ, Nhi nói..-Tâm liếc sang Nam – Minh còn sống!

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 30

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 28

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***

Chap 28: “It was your last word to me! I’ve been repeating many times not to forget the enemy’s word!”
Sau vụ kiện về vụ tham ô trốn thuế của ông xyz cũng đúng là vào khoảng đầu tháng 9. Công ty Brand quyết định tổ chức một chuyến đi du lịch sang Mĩ cho toàn thể nhân viên. Chuyến đi kéo dài một tuần từ mùng 1 tháng 9 đến mùng 7 tháng 9. Các chị trong công ty vô cùng háo hức với chuyến đi này, tuy rằng ai cũng tuổi tầm 30 nhưng tâm hồn họ vẫn còn trẻ và vẫn còn..xuân phơi phới.
Ngày 30-8.
Sau ngày làm việc căng thẳng, Anh ra khỏi công ty cùng một chị hơn cô 8 tuổi. Hai người vừa đi vừa bàn về công việc cũng như buổi đi chơi vào ngày mai. Lúc đó, một chiếc xe mui trần đi song song với hai người đột nhiên dừng lại. Cửa chiếc xe dần dần mở ra. Một người con trai bước ra, đi đến gần hai người. Nhìn người đó đi càng ngày càng gần, cái chị đi cùng Anh lập tức nói:
-Cái anh này là bạn cũ của em đây hả?

-Ừm..
-Anh ta thật…
-Sao?
-Đẹp trai!!- Mắt chị ta nổ thành hình trái tim rồi.
-Chậc.- Anh chậc lưỡi.
Nam bước đến gần 2 người, khẽ gật đầu chào chị kia, chị ta mém xỉu, tay nắm chặt cánh tay Anh. Nam thấy vậy, ngoảnh sang hỏi Anh:
-Mai em đi du lịch phải không?
-Phải!
-Vậy…giữ lấy cái này. –Vừa nói, Nam lấy trong túi quần ra một cái gói giấy, dúi vào tay Anh, xong mỉm cười nói- Nhớ mua quà cho anh nhé!
-Được.
Nam nhìn cô mấy giây, xong lại bảo:
-Về nghỉ sớm đi, tuy sức khỏe em tốt nhưng vẫn phải cẩn thận, và nên mang theo một số loại thuốc đề phòng.
-Tôi biết rồi.
-Vậy, anh đi trước nhé.
-Vâng.
Nam quay lại, đi về chiếc xe. Trước khi phóng xe đi, còn đưa tay vẫy cô nữa. Nhìn chiếc xe khuất bóng, lại nhìn xuống con người đang mềm nhũn trước mặt mình, Anh khẽ cau mày, nói:
-Chị sao vậy?
-Ui, anh ấy tuyệt quá!- như có sinh khí, chị đó hét lên. Anh quay người bỏ đi trước, chị đó chạy với theo.
-Anh đó tên gì vậy?
-Nam.
-Bao nhiêu tuổi rồi?
-23.
-23? Qúa trẻ!
-Phải, vô cùng trẻ.
-Chị mới 28, cũng trẻ phải không?
-Cũng trẻ, nhưng anh ta có người…rồi.
-Hả? Em à? Em là bạn cũ thôi mà?
-Phải, hơn nữa, tôi luôn coi anh ta như anh trai thôi!
-Tốt, chị vẫn còn cơ hội, ha ha ha, – Chị đó ngửa mặt lên trời cười, cười đến rung cả bụng. Anh nhìn chị ta mà lắc đầu, nếu cô mà là chị ta, thà cô lấy mo che mặt lại thì hơn.
*
Sáng hôm sau.
Chuyến bay khởi hành lúc 2h sáng. Mới hơn 1h, mọi người đã có mặt đầy đủ ở sân bay, tuy nhiên là đến một nửa đang ở trong tình trạng…ngái ngủ.
Đúng như các cụ đã nói ngày xưa “Không được giao bí mật cho phụ nữ” (chỉ tính một vài người không thế thôi, còn đa số là như vậy!) một người phụ nữ biết chuyện có khi sẽ là cả một đất nước biết chuyện. Như giờ đây, dù trong tình trạng ngái ngủ nhưng chị nào chị nấy căng mắt, tập trung tinh thần nghe từng từ một của cái chị đi với Anh hôm qua. Chị ta đang nói về Nam. Mặc dù mắt díu lại nhưng Anh vẫn phải nghe xem họ có thêm mắm thêm muối gì không. Đến nỗi cái anh được cho là hiền lành, ít nói nhất công ty mà phải lên tiếng:
-Các cô làm ơn im lặng mấy phút đi, gần 2h rồi, ai cũng muốn nghỉ ngơi chút mà các cô ồn ào như cái chợ vỡ. Thế này thì…cứ ế dài dài.
Như bắt trúng mạch cảm xúc, các chị lập tức cãi lại lời anh chàng kia vừa nói ra:
-Nè, anh hơn ai hả? Anh cũng đã 35 rồi, đã có mảnh tình nào vắt vai chưa? Hơn người khác đi rồi hãy nói!
-Chúng tôi chỉ nói chút xíu, mọi người nghe cho nó tỉnh táo.
-Tụi này mới chỉ 30, mới sống một phần ba cuộc đời, mà có ế chăng nữa cũng không đến mặt ông phải lo.
- and blap blap
Cuối cùng cũng có người không nhịn được, giám đốc đại nhân lên tiếng:
-Im lặng hết đi, các cô có muốn mai xuất hiện trên báo với dòng tít “Các nữ luật sư của công ty Brand làm ồn ào sân bay lúc 2h sáng” không?
Qủa là lời nói có giá trị, các chị nhà ta mệnh ai nấy im thin thít, đứng đợi làm thủ tục để bắt đầu khởi hành.
***
Sau một khoảng thời gian dài ngồi trên máy bay, cuối cùng mọi người cũng đặt chân đến đất Mĩ. Sau khi về khách sạn, một số chị bắt đầu hành trình tham quan của mình. Hôm đầu tiên sẽ là đi tự do, từ ngày thứ 2 sẽ đi theo đoàn. Các chị rủ nhau đi chơi khắp nơi. Anh chẳng có hứng đi, cô nằm dài trên giường trong khách sạn, chán thì mở Ipod nghe nhạc, ngủ chả ngủ được, cô nghĩ mình cũng ra ngoài chơi một lúc, dù gì cũng đã đến đây rồi. Nhưng đi về đâu thì cô không chắc, có lẽ sẽ lang thang một lúc trên đất xa lạ mà thôi.
Nghĩ rồi cô ngồi dậy, kiếm một bộ đồ thật bụi. Áo thun cộc tay màu trắng có in mấy chữ ngoằn nghèo gì gì đó. Mặc ở ngoài một chiếc sơ mi màu sọc đỏ đen. Mặc một chiếc quần jean rách rách đầu gối. Đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, thả tóc. Dù gì thì đây cũng là Mĩ mà, muốn đi lang thang thì cũng phải giống chút. Mang đôi giày consever màu xanh lá nữa, giờ cô bắt đầu bước xuống phố và lang thang khắp nơi.
Tay đút túi quần, vừa đi cô vừa xem xét cuộc sống xung quanh. Mĩ không đi xe máy nhiều như Việt Nam. Một là họ đi xe hơi, hai là đi bộ. Con đường phố tấp nập người đi lại, người với người đi như hội ở Việt Nam vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, cô đã đến một trung tâm thương mại lớn rồi, thôi thì vào chơi lúc.
“Kể ra cũng không khác Việt Nam là mấy!” Cô nghĩ thầm.
Đang xem mấy cuốn sách bất chợt cô ngước lên nhìn. Có một người con trai thật cao, đeo kính, mái tóc vẫn ngắn quen thuộc. Da không ngăm ngăm nữa mà đã chuyển sang trắng, thật là trắng. Chân không nghe lời, bất chợt cô đi theo người đó.
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 28
Đi sau người đó một lúc, cô tiến đến gần, đặt tay lên vai người đó, nói:
-Excuse me! (Xin lỗi!)
Người đó quay lại, nhìn Anh, mặt có vẻ gì đó là lạ, xong nói:
-What? (Gì cơ?)
-Minh!
-Minh? No, my name is John. (Minh? Không, tên tôi là John!)
-No, you lied to me. It is you, Minh. (Không, đừng nói dối tôi, cậu là Minh)
-Sorry, I have go now. (Xin lỗi, tôi phải đi bây giờ.)
Người đó bỏ đi trước, để lại cô đằng sau. Không thể nào, đó là Minh mà, sao lại phải chối chứ?
-Nếu một tháng tôi không về, thì đừng chờ đợi tôi. –Anh nói câu đó của Minh lên, người đằng trước đột nhiên dừng lại.
Thấy người đó đột nhiên dừng lại, Anh tiếp tục nói, bằng tiếng anh.
- Do you remember? It was your last word to me! I’ve been repeating many times not to forget the enemy’s word!
(Cậu còn nhớ chứ? Đó là câu nói cuối cùng cậu để lại cho tôi mà. Tôi luôn nhắc lại nó để nó không rơi vào quên lãng!)
-…
-What happened to you? (Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy?)
-…
-Can I listen to you? (Có thể nói cho tôi nghe không?)
-…
-You are keeping well, are you? (Cậu vẫn khỏe chứ?)
Người đó nhắm mắt lại, bước về phía cô, khi hai người đứng trước mặt nhau, người đó dang tay, ôm chầm lấy cô.
- 4 năm rồi, vẫn chưa quên sao?
-Quên được sao? -Anh lơ đễnh hỏi lại, mắt nhìn về phía trước.
Minh thả cô ra, nhìn một lượt từ trên xuống.
-Cậu chẳng khác gì cả! 4 năm rồi, vẫn chưa yêu người khác sao?
-Yêu người khác? –Cô hỏi lại.
-À, ý tôi là..Tôi..à, 4 năm qua cậu sống thế nào?
-Tốt!
-Vậy hả? Mà sao cậu lại ở đây?
-Đi du lịch. Bộ không thấy hả?
-Cậu chẳng khác ngày xưa tí nào! Nhưng có vẻ lạnh lùng hơn rồi đó!
-Phải, nhờ một người mà tôi trở nên như vậy đấy?
Minh chớp chớp mắt, xong cười nói:
-Đến nhà tôi chơi một lát đi.
Anh không trả lời, nhưng vẫn đi theo Minh. Hai người dừng lại tại một ngôi nhà nhỏ (lại) trồng rất nhiều hoa. Có một người phụ nữ đang quét dọn sân vườn thấy Minh bước vào, nói:
-It’s been a lovely day today, hasn’t it? (Hôm nay là một ngày đẹp trời phải không?)
-Yes, It’s has! (Vâng đúng vậy.)
-Well, let’s have buttered scones with strawberry jam for tea, Ok? ( Vậy chúng ta cùng ăn bánh bơ nướng với mứt dâu tây và trà nhé?)
-Ok, mom.( Vâng, thưa mẹ!)
(Thôi từ giờ chơi tiếng việt nhé, cho nó nhanh, Ori lười lắm)
Minh quay sang Anh:
-Vào nhà đi!
-Ừm.
Vào nhà Minh. Ngôi nhà bài trí theo phong cách phương tây cũng khá đẹp. Mẹ Minh bước ra, nhìn thấy Anh, bà thốt lên:
-A, Hoàng Anh. Cháu đến chơi hả?
-Vâng, cháu đi du lịch, tình cờ gặp Minh.
-À, – Bà để khay trà xuống- 4 năm rồi mới gặp lại cháu, cháu vẫn như xưa nhỉ?
-Vâng! Sao 4 năm rồi bác và Minh không về? Cháu tưởng..ca phẫu thuật thất bại.
-Không, ca phẫu thuật thành công.- Minh cười- nhưng ngày cuối cùng ở lại đây tớ bị xe ô tô đâm.
-Phải!- mẹ Minh tiếp lời. – Nó đã nằm trên giường bệnh suốt 3 năm đấy. Vì nó bị liệt chân, nên nó không muốn bác thông báo cho cháu. Nó đã mất gần một năm để tập đi lại đấy. Nó mới đi lại được cách đây mấy tháng. Bác định tháng sau về nước thì lại gặp cháu.
-Sao lại phải đợi đến tháng sau?-Anh hỏi.
-Vì tháng sau bố Minh cũng hết đợt công tác ở đây, mọi người cùng về.
-À, vâng. Nin đâu ạ?
-À, Nin lấy chồng cách đây 2 tháng rồi, nó đang ở Việt Nam.
-Thế ạ?
-Bây giờ cháu học ở đâu? –Mẹ Minh đổi chủ đề chuyện.
-giờ cháu đi làm rồi.
-Ồ. Cháu làm gì?
-Cháu là luật sư.
-Ồ, tuyệt quá, cháu đi du lịch với ai?
-Cháu đi với công ti.
-giờ cháu đang ở đâu?
-Cháu ở khách sạn x.
-Thế bao giờ cháu về nước?
-Khoảng 1 tuần nữa.
-Vậy thỉnh thoảng ghé đây chơi nhé. Tháng sau bác về Việt Nam cháu cũng sang chơi nhé.
-Vâng.
~~~Cuộc tình ta giờ đây đành thôi cách xa, buồn không em đời anh mộng mơ mãi đi tìm
Một hình bóng mãi xa vời còn ngủ mơ mãi trong đời, đêm đêm lẻ loi mơ dáng ai
Từng ngày qua chỉ riêng mình ta xót xa, người tình ơi vì đâu giờ đây nỡ hửng hờ
Dù anh vẫn mãi mong chờ tình em sao cứ ơ thờ, ai gieo thương nhớ mộng tình phai~~~~
-Xin lỗi, cháu có điện thoại.
-Ừm.
-…
Nghe xong, Anh đứng dậy, nói:
-Xin phép bác, công ty cháu tổ chức tiệc, cháu phải về.
-Ừ, không sao, rảnh ghé chơi.
-Vâng, chào bác.
Anh đi ra cửa, Minh đi ra sau bảo:
-Khi nào về tôi sẽ gọi cho.
-Ừm.
-Có biết đường về không?
-Không phải lo, vào nhà đi.
-Ừm, chào.
-Ừ…
*
- Excuse me, Could you tell me the way to hotel x? ( xin lỗi, chị có thể cho tôi hỏi đường về khách sạn x không?)
-Oh, turn left at the crossroads and take the second turning on the right. It’s just on the left.
-Thanks you.
(Trình độ tiếng anh của Ori cũng ko tốt lắm, nếu có sai ngữ pháp mn bảo để sửa nhé!)

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 29

Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 27

Tên tác phẩm: Anh nhất định làm em yêu anh
Author (tác giả): Ori_chan
Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn
***
Chap 27: Nam trở về!
Hôm sau vừa đi đến cổng công ti, cô đã thấy một chiếc xe thể thao mui trần đậu ngay bên kia đường. Một người con trai đứng tựa lưng vào chiếc xe. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng, dáng dong dỏng cao, mái tóc dài nhìn vô cùng lãng tử. Anh mặc một bộ vét đen, hai tay khoanh trước ngực, đeo chiếc kính râm cũng màu đen nốt. Trong ánh nắng sớm của một ngày cuối thu, anh vô cùng nổi bật khiến ai đi qua cũng bất giác ngoái nhìn.
Anh thờ ơ nhìn người đó vài giây, rồi quay đi về phía cửa của công ti. Cô không có hứng thú về mấy việc: trai đẹp, xe đẹp như mấy chị cùng công ti. Đối với cô thì ai cũng như ai mà thôi. Nghĩ vậy cô rảo bước nhanh về phía cửa, vừa định chạm tay vào cánh cửa thì đã có người túm lấy khuỷu tay cô, kéo lại.
Giật mình xoay người, nhìn người đó mấy giây nhưng cô vẫn không nhận ra, thấy vậy anh ta lên tiếng, giọng khàn khàn:

-Mới 4 năm đã quên anh rồi sao?
-…
-Không nhận ra à?
-…
Người đó nhìn vẻ mặt “vẫn không nhận ra” của cô, rồi thở dài, nói:
-Anh Nam đây, Nguyễn Ngọc Nam đây!
-À..-Lông mày cô giãn ra, nhìn anh rồi nói- Xin lỗi, đúng là đã quên.
-Em..Anh đã bảo không được quên rồi mà!
-Xin lỗi, giờ tôi có hẹn với khách hàng.
-Anh chính là khách hàng đây. –Nam thoáng cười, môi hơi nhếch lên.
Anh nhìn Nam, nhíu mày. Thấy vậy anh bảo:
-Đi, chúng ta đến quán cà phê đi, anh có nhiều chuyện muốn hỏi em.
Nói rồi không nói không rằng, kéo tay cô ra xe, làm mấy chị cùng công ty gọi với theo:
-Anh ơi, khách của em hả? Sao không vào văn phòng, đi đâu đấy?
-Em…
Chưa kịp nói, Nam đã mở cửa xe, mời cô vào trong, cô nhíu mày bảo:
-Một người như anh cũng biết đến ga lăng sao?
-Tất nhiên rồi, chỉ có mình em được như vậy thôi!
Anh không nói gì nữa, ngồi vào xe. Nam đóng cửa xe rồi ra chỗ của mình.
_
Quán cà phê Thanh Lam.
-Hai anh chị dùng gì ạ?-Cô phục vụ bước ra, tay cầm cuốn menu đưa cho hai người. Nam hỏi:
-Em uống gì?
-Cà Phê đá, không đường!
Nam nghe vậy, cười, rồi nói:
-Cho 1 cà phê đá không đường, một nước cam!
-Vâng!- Cô phục vụ nói, rồi đi vào trong.
-Singapo đâu có nhiều cam.- Cô lơ đãng nhìn ra ngoài.
-Anh gọi cho em đó, uống cà phê đâu có tốt.
-Cảm ơn, tôi quen rồi.
-Nước của anh chị đây.-Cô phục vụ quay trở lại, tay định đặt li nước cam xuống trước mặt cô thì bị ngăn lại, cô nói:
-Tôi uống cà phê.
-A, vâng. – rồi cô phục đặt li nước cam xuống trước mặt Nam. Lại đặt cà phê xuống gần cô. Nam nhìn cô, mắt tròn xoe. Đợi cô phục vụ đi, anh nói:
-Anh gọi nước cho em cơ mà.
-Nhưng tôi không nói sẽ uống cái đó – Nhấp một ngụm cà phê, cô nói tiếp- anh tự gọi cho mình mà.
-Anh gọi cho em!
-Vậy gọi cô phục vụ lại đây, hồi nãy chắc cô ấy cũng nghe tiếng tôi nói tôi muốn uống cà phê chứ không phải nước cam.
-Em..-Nam cứng họng, xong lại cười, nói- Đúng là miệng lưỡi luật sư.
-Đúng. Hôm nay anh gọi tôi, có việc gì?
Anh nhất định làm em yêu anh – Chương 27
Nam không nói gì, nhìn cô một lúc, xong rồi nói:
-Em thay đổi nhiều quá!
-…
-Ngày trước em cũng lạnh, nhưng giờ còn lạnh hơn thì phải. Em…còn có vẻ lấn át người khác nữa.
-..đúng..tôi là như vậy.
Im lặng một lúc, Nam nói tiếp:
-Thật ra, anh đã biết chuyện của cậu Minh đó!
-…
-Hôm qua Khánh có kể lại cho anh nghe, 4 năm trước…giá như..lúc đó anh ở bên em, chắc em cũng không đến nỗi lạnh như vậy!
Anh nhắm mắt, xong lại mở ra, nói:
-Trên đời..không có 2 từ..giá như!
-Phải, nếu có…chắc sẽ không phải là cuộc đời.
-Xin lỗi, đã gợi cho em chuyện không vui. Em xem báo hôm nay chưa, em có trong này đó. – Nói rồi, Nam lấy 1 tờ báo ở trong túi trong của áo vét ra, giở đến trang có một dòng tít đỏ, khá bắt mắt, anh đọc – Luật sư Hoàng tiếp tục chiến thắng. – Xong lại nhìn xuống dòng cuối cùng, tiếp tục đọc- Cô gái mới bước sang tuổi 21 này sẽ có tiếp tục tham gia vào vụ làm sáng tỏ việc tham ô trốn thuế của nhà lãnh đạo xyz không? Chúng ta sẽ chờ việc quyết định của công ti Brand nơi cô đang làm việc. Sao? Em có tham gia vụ này không?
-Không!
-Sao? Anh nghĩ vụ này không quá khó với em.
-Khoảng thời gian đó, tôi có việc khác để làm.
-À , tiếc nhỉ. Nếu em thắng vụ đó, chắc cái danh hiệu Nữ hoàng luật sư sẽ rơi vào tay em đó.
-Tôi không cần những thứ như thế.
-Em…cứ thế này…làm sao..em..anh..- Nam lắp bắp câu này, làm cô không hiểu gì cả, lúc đấy tiếng điện thoại reo lên.
-Xin lỗi em. – Nam nghe điện thoại, một lúc, sau khi nghe xong, anh nói – Anh có việc phải đi, giờ anh đưa em về, hôm nào có thời gian, chúng ta sẽ nói chuyện.
Anh không nói gì, đứng lên đi ra ngoài. Lúc chia tay trước cửa công ti cô, nhìn cô đi vào trong, Nam thở dài, cô vẫn như vậy, nhưng cô không thể dễ cảm hóa như xưa nữa rồi, giờ đây anh sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với 4 năm trước đây.
Vừa bước vào công ti, Anh đã được nghe muôn vàn lời hỏi thăm:
-Anh này, cái anh vừa đi cùng em là ai vậy? Nhìn khá thành đạt. Thân chủ mới của em hả?
-Nhìn anh ta có vẻ lạnh lùng vậy mà cũng nắm tay em nhỉ?
-Có phải bạn cũ hay anh em trai gì không? Giới thiệu cho chị coi.
Anh nghe mà chóng cả mặt. Ai bảo đây là những luật sư lừng lẫy, nổi tiếng suốt bao năm qua chứ? Rốt cuộc họ chỉ làm “Mặt tiền” khi đứng trước tòa mà thôi, chứ bình thường thì vẫn có tính hám sắc, hám trai đẹp..Haizzz xã hội ngày càng loạn lạc chỉ vì bề ngoài của đàn ông.
-Không có gì, chỉ là bạn cũ thôi!
-A, vậy anh ta đang làm gì vậy? – Một chị xen vào.
-À, về việc này…hôm nay em mới gặp lại anh ta sau 4 năm nên..chưa tiện hỏi!
-Ùi,- mấy chị ỉu xìu- chán em quá đi.
-À, Anh này, mấy ngày nữa công ty tổ chức đi ra nước ngoài chơi đó, em đi không?
-Đi đâu?
-Chưa quyết định, thấy mấy anh cùng tổ chị bảo là hoặc là đi Anh, hoặc đi Mĩ.
-Cứ biết thế đã, em về văn phòng trước.
“Mĩ” đây là đất nước mà Minh đi rồi không trở lại. Cô đã quên Minh rồi phải không? Chính cô cũng không biết nữa. Nhớ ngày xưa, mới ngày nào còn nói chuyện, mà chỉ sau vài ngày, cậu đã không còn nữa. Những ngày đầu chưa thích ứng được việc đó, hàng ngày cô vẫn vô thức ngoảnh sang chỗ cậu ngồi, nhưng chỉ là một chỗ trống, như cảm xúc trong lòng cô lúc đó. Nhờ sự cô đơn đó, sự mất mát đó, cô không thể nặn ra nụ cười nữa. Cô là người đầu tiên của đất nước này có bằng luật sư khi mới 20 tuổi. Ban đầu các báo tha hồ tin tức để đưa cô lên mây, và giờ đây nó vẫn chưa hề giảm sút. Nhưng nghĩ lại thì.. cô chỉ có mọi thứ vật chất nhưng lại không có những tình cảm về tinh thần, nó khiến cô ngày càng lạnh lùng hơn!.

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 28